HỌP MẶT KỶ NIỆM 35 NĂM NGÀY RA TRƯỜNG CỦA CỰU HỌC SINH TRƯỜNG CẤP III BMT- NIÊN KHOÁ 1976-1979 SẼ ĐƯỢC TỔ CHỨC VÀO NGÀY THỨ BẢY 2-8-2014 TẠI KHÁCH SẠN ĐAM SAN TP.BMT.

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2011

GÓC TÂM SỰ

Tìm về “Khung trời tuổi xanh" vào lứa tuổi xấp xỉ 50, có lẽ các bạn có rất nhiều điều để nói với nhau.
Đây là nơi các bạn có thể trò chuyện, trao đổi với nhau về nhiều vấn đề trong cuộc sống: từ những kỷ niệm của một thời cắp sách đến trường đến những ưu tư khắc khoải trong cuộc sống hiện tại; từ những suy tư, cảm nghiệm về một vấn đề nào đó đến những kinh nghiệm trong việc nuôi dạy và giáo dục con cái. Tất cả sẽ là hành trang cho chúng ta trong cuộc sống. Ước gì trong quá trình tìm về “Khung trời tuổi xanh” mỗi người sẽ tìm được “Khung trời bình yên” cho riêng mình.
------------------------------------------------------------------------------------------------
KHÁT KHAO CHỜ NHỮNG CƠN MƯA
Friday, April 19, 2013 10:02:00 AM

Tưởng rằng trời đã sang hè, với cái nắng chói chang rực lửa nhưng mùa xuân vẫn còn,vẫn chưa hết mùa xuân, thậm chí chỉ mới cuối tháng giêng. Mùa xuân còn dài...Thế mà nắng nóng đã tràn ngập khắp nơi.
Mới sáng mà đã cảm nhận được cái oi bức như ngày hè. Trời im ỉm cau có không một chút gió nhẹ đùa ánh nắng ban mai. Công việc thường nhật của mọi người vẫn tiếp tục bình thường. Ra đường mọi người trùm kín, nhất là phụ nữ,như những người phụ nữ của xứ sở Hồi giáo,chỉ khác là không chuộng tông đen thôi...Vẫn đường phố, vẫn còi xe mà sao nghe chừng có vẻ gắt gỏng, vội vã hơn.
Nắng, khô, trời đứng gió. Cây cối đứng yên không vẫy chào thân thiện. Cả cây cối cũng như con người cứ khát khao, khát khao mong chờ...Trời khô, nắng kéo theo bao nhiêu thứ hệ lụy: nước ,điện...Mưa nắng thất thường, thời tiết đổi thay khiến con người cũng phải chật vật, lo toan.
Sau những ngày nắng gắt, cái oi bức dường như được đẩy lên cao, báo hiệu những cơn mưa đầu mùa, cho dù hơi sớm. Quả nhiên, trời đổ mưa rào. Một cơn mưa giông không dữ dội sấm chớp nhưng cũng tương đối lớn. Mưa ào ào như trút, tiếng mưa đêm cứ đều đều,nằng nặng-chìm vào trong im lặng. Nhưng trong sự lặng im ấy dường như có tiếng trở mình của rừng già, tiếng reo vui của cây cối được tắm thỏa thích, tiếng dòng suối cười đùa nghe như tiếng trẻ con nghịch nước trong mưa.
Vẫn biết rằng nắng mưa là "chuyện của trời", song chuyện mưa nắng thất thường có sự góp phần của con người không nhỏ. Khi cái bình thường bị phá vỡ, có sự thay đổi khác thường, người ta lại mong chờ, mong chờ những cái bình thường như vốn có của nó, mong chờ một sự bình yên...Như khát khao mong chờ những cơn mưa. Ước gì cứ mưa thuận gió hòa.
Minh Trang
NHÂN GIỖ ĐẦU CỦA MỘT NGƯỜI BẠN

VIẾT ...RỒI CŨNG ĐỂ "CHO GIÓ CUỐN ĐI"
Một năm sau,trong ngôi nhà của hắn,vẫn những lời cầu kinh,lời hát thánh ca êm dịu ngọt ngào,vẫn những lời nói vui vẻ của những người bạn.Họ tụ tập lại nói cười vẫn như ngày xưa,vẫn như khi hắn còn.Có lẽ hắn vẫn hiện diện xung quanh mọi người,vẫn chung vui những cuộc chuyện trò và những cuộc vui chơi mới mà hắn chưa được tham gia. Kể cho nhau nghe cũng chính là kể cho hắn nghe. Có mặt trong ngôi nhà, hắn lặng im, mỉm cười thân mật với mọi người chung quanh- chỉ có điều hắn tồn tại không bằng xương bằng thịt...
Hắn đã trở về với thế giới bên kia-một thế giới đầy bí ẩn, có lẽ chưa ai khám phá được nó như thế nào? Hay hắn về với Chúa, bằng an trong cõi vô cùng. Hắn ra đi rồi, thôi đành phận hắn, vì không trước cũng sau, ai ai cũng phải đi cùng một con đường cho dù có luyến tiếc khóc than.
Song có một điều đáng quí, bạn bè cũ vẫn còn quanh hắn, vẫn đông đủ chỉnh tề ,vẫn đỡ đần một phần công việc còn lại mà cuộc đời hắn đã làm. Trong những ngày trọng đại của hắn ,mọi người vẫn có mặt....
Mặc dầu mới biết hắn,chưa hiểu gì về hắn, thấy hắn tuy cao to nhưng hiền lành ít nói, nụ cười có duyên và cũng chẳng biết hắn sống với bạn bè như thế nào-Nhưng trong những ngày cuối của hắn, bạn bè cũng chạy đôn chạy đáo, những phút giây trầm mặc trong giờ phút tiễn đưa-chẳng ai nói gì trong suy nghĩ của riêng mình. Rồi những khoảnh khắc đánh dấu thời gian hắn ra đi, vẫn những người bạn cũ, vẫn tiếng cầu kinh, vẫn những lời hát thánh ca, tiếng đàn và tiếng nói cười trong ngôi nhà hắn. Có lẽ, không chỉ hắn mà bạn bè chung quanh hắn, những con người từng gắn bó một thời học sinh đầy nhiệt tình và đầy tâm huyết.
Thương hắn đã đành, càng quí và mến hơn những người bạn của hắn cứ sống với những tình cảm cô tư, chân thành để người ta còn thấy được: có một điều gì đó còn lại sau những gì đã mất, để thấy được rằng cuộc đời này vẫn đáng yêu biết bao nhiêu, mặc dù những tấm lòng thành ấy, cuối cùng chỉ "để gió cuốn đi" (Trịnh Công Sơn)
2-9-2012
Cải Minh Trang
Lạ kì chăng giông bão mùa xuân?
Giông bão vào mùa xuân. Một hiện tượng hơi hiếm xưa nay.Có ai nghĩ rằng mới mùa xuân đã có bão .Có bão sớm,chứ không ai nghĩ bão vào tháng ba.
Cứ cho rằng thiên nhiên có tính khí thất thường, nhưng đúng hơn, có lẽ thiên nhiên nổi giận bằng cách của riêng mình.
Thất thường sao được khi những cánh rừng già chỉ còn là tên gọi- chúng trơ những gốc đen nhẻm bị đốt cháy hay bị hạ gục nham nhở- ngổn ngang.Rồi mưa lũ đến mặc sức bị xói mòn,gầm réo.
Thất thường sao được khi những dòng sông chỉ như những dòng nước chết đen ngòm ,hôi thối- còn đâu nữa những dòng sông nước trong xanh uốn lượn hiền hòa . còn đâu "con sông xanh biếc -nước gương trong soi tóc ..."(Tế Hanh). còn đâu nữa những bãi bờ thơ mộng,vẳng xa trong đìu hiu một tiếng chuông chiều, còn lai chỉ là tan hoang ... Những dòng cát cứ ào ạt chảy vào các khoang thuyền...sạt lở,nhà đổ ,sụt lún.
Còn lại chăng chỉ là nọc độc của Bà phù thủy nanh ác:rác rưởi, chấy rận,bọ chét...thứ hút máu kinh tởm.

Nên có kì lạ chăng giông bão ở mùa xuân?
Cải Minh Trang

MÙA XUÂN ĐI HỘI HOA XUÂN
Lần theo ngọn gió đông phơi phới, mùa xuân đã về. Gió đông tràn về qua các ngõ ngách, qua những xóm làng heo hút, vắng vẻ làm sống dậy một thần sắc mới - một thần sắc riêng của thiên nhiên đất trời khi vào xuân. Ngay cả những cây dại ven đường khô khốc, thảm hại cố lay lắt cho qua mùa đông, vậy mà khi mùa xuân đến cũng cố gắng nở những bông hoa queo quắt cho đời.
Xuân về, điều thú vị là được đi ngắm hoa xuân. Bao nhiêu sắc màu tinh hoa của đất trời như hội tụ về đây. Thường qua rằm tháng chạp, dọc theo các phố, nơi nào có sân bãi rộng là nơi tập trung của hoa xuân. Nhìn hoa xuân ngày tết như một biển màu, một cánh đồng bất tận đầy màu sắc. Bên cạnh những loài hoa quen thuộc thường gặp, còn bao nhiêu loài hoa mới, những loài hoa tên mới, tên cũ, cùng chen nhau khoe sắc. Có những loại hoa, mầm hoa cao hơn đầu người, có những loài hoa bé nhỏ li ti. Có hoa màu thanh cao tinh khiết, có hoa rực rỡ, sắc màu chói chang. Có loại hoa bình dị, khiêm nhường... Nhìn vào loại hoa nào cũng thấy thích thú, hoa đang ở độ xuân thì, với màu sắc phơi phới, dáng xuân căng tròn. Tùy vào sở thích, tùy vào cách nhìn đời, tùy vào... bao nhiêu vấn đề khác nữa mà người ta chọn riêng cho mình một màu hoa, một loại hoa ngày tết.
Hội Hoa Xuân, không phải chỉ là "xuân về trăm hoa nở", nó còn là một sự dày công chăm sóc của con người - phải có thời tiết thuận lợi, mưa thuận gió hòa hoa xuân mới nở đúng ngày xuân. Bao nụ cười mãn nguyện của người trồng hoa, khi có hoa nở đúng ngày đầu xuân, gởi gắm mơ ước bao điều cua con người cho một năm mới.
Có ai thầm so sánh sắc hoa và khuôn mặt người trồng hoa. Nắng gió phong trần vào làn da làm cho khuôn mặt người càng nên rắn rỏi. Trồng hoa không chỉ là cuộc mưu sinh mà có lẽ, còn một niềm đam mê của con người - khát khao đem lại hương sắc cho đời, nên mỗi năm lại nhiều hoa mới, lại nhiều sắc màu lạ lẫm tinh khôi.
Có một loài hoa nở mãi cùng con người mà không hề tàn lụi, nó không chờ xuân đến mà càng ủ càng nồng, càng che càng lộ, càng vướng càng say. Đó là bông hoa tình yêu. Một món quà mà tạo hóa đã ban tặng cho con người. Vì "tình yêu là loài hoa duy nhất sinh trưởng và trổ bông không cần sự trợ giúp của thời tiết gió mùa" (Kali Gabian)
Cải Minh Trang 17/01/2012

CÁNH CHIM TRÚ ĐÔNG
Khi những cơn gió từ trên cao thổi xuống, đem theo những đám mây xám nặng nề, chậm rãi, có chút lạnh tỏa dần trong không gian. Nắng ấm lui dần về phương nam. Mùa đông đã về đâu đó.
Có loài chim trú đông bay về tránh rét. Trong không gian bao la, cánh chim mở rộng sải dài, đều như nhịp đếm. Vượt dặm dài cây số, vượt đại dương bao la, vượt muôn ngàn rừng núi, với bao nhiêu trắc trở đang chờ... Một cơn giận của biển khơi, một cánh cung tên chờ sẵn, một cánh chim non ngược gió, một cánh chim lạc đàn... Mặc những nguy hiểm khôn lường. Vẫn mải miết chim bay, tìm về một nơi ấm áp.
Không còn những sắc màu tươi tắn như những mùa đã qua. Không còn trăng thu rải vàng như sắc mật, trăng mùa đông lạnh lùng tái tê. Trăng như có lớp sương mù bao phủ mênh mông, gợi cảm giác buồn. Cái buồn vì vắng, buồn vì lạnh. Cái buồn vì mọi vật chung quanh trở nên mờ ảo như lãng đãng khói sương... Nhưng có những đêm hiếm hoi, trời trong veo, ánh trăng trong một cách kì lạ, những vì sao xa cũng nhấp nhánh với ánh sáng tinh khôi. Mơ hồ xa xăm những âm thanh của trời cao, của vũ trụ vào đêm đầy bí ẩn. Một mình trên cao, gió hun hút thổi, trăng sáng có thấy cô đơn lạc loài, có nhớ mong một mặt trời ấm áp của riêng mình?
Suốt một đời mải mê rong ruổi, trời đã sang đông, có ai không muốn quay về tìm nơi ấm áp? Tìm về một chốn bình yên để thấy cõi lòng thanh thản nhẹ nhàng.
Có một điều thật lạ kì, cứ hễ có gió đông, có cái lạnh tràn xuống, tỏa khắp không gian thì cây lá lại bắt đầu chuyển mình. Ấp ủ những nụ mầm mới chuẩn bị cho một mùa hoa xuân.
Minh Trang, 2011

BẢN TÌNH CA THÁNG CHÍN.            
Anh muốn viết tặng em bản Tình Ca tháng 9, chẳng phải khi Ve ấp úng gọi Hè, chẳng phải khi nắng Hạ ngập tràn trên ánh mắt và khuôn mặt rạng ngời của lứa tuổi ngây thơ. Anh muốn viết tặng Em Bản Tình Ca Tháng 9, Khi thu sang chuẩn bị đón Đông về, trong cái chớm lạnh của gió mùa đông bắc, thổi sắt se trên đồng ruộng cuối mùa.
Anh sẽ viết tặng Em bản Tình ca tháng 9, lời yêu thương Anh góp gió, mây về. Sợ nắng vàng làm nghẽn lối chân qua. Anh sẽ chọn lời yêu thương ngắn nhất.
Anh viết tặng Em bản tình Ca tháng 9, bản tình ca muôn thuở của con người. Bản Tình Ca đủ cung bậc cuộc đời… Em ơi, có nghe chăng lời của gió, từng chu du khắp cả núi đồi. trên thảo nguyên xanh hay đồi hoang cát trắng. Lời của mây ngàn rong ruổi chốn khơi xa. Lời bão giông gữa muôn trùng gầm thét. Cả lời của rừng già đầy huyền bí, oai linh. Trong những âm thanh vang vọng của cuộc đời có cả những ngọt ngào và cay đắng trên môi.
Nhưng em ơi, giữa muôn vàn thanh âm của đời thường trôi nổi, Em có nghe, có nghe… Tiếng nói gửi riêng mình?... và lặng im đi, Em sẽ nghe rất rõ, tiếng lòng ai đang thổn thức vì Em…  .
Minh Trang, tháng 9/2011

THANH ÂM THÁNG TÁM
Chút gió nhẹ giữa chừng Mùa Thu, Tháng tám đã về tự bao giờ. Bãng lãng chút sương sớm còn ở những ngọn cây ven đường, quanh quất như thiếu hụt điều gì.Tháng 8 đến, cứ mơ hồ như huyền hoặc...
Phải chăng còn chứt nỗi niềm nên những cơn mưa dầm tháng 7 chưa chịu chấm dứt, uốn mình dây dưa kéo dài... Mưa gió vẫn còn. Cuộc đời cứ vần vũ gió mưa. Có những cơn gió lang thang lướt mình qua cây cỏ, để chợt nhận ra mình đang ở giữa mùa Thu. Mơn man nhẹ cành lá, chiếc lá lìa cành chao nghiêng, thẫn thờ, tiếc nuối... Chiếc lá Mùa Thu. Chiếc lá lìa cành, phải chăng tại gió, hay tại đến thu sang chiếc lá lại vàng. Chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống không một thanh âm, không một chút than van, hờn giận. Rụng rơi, như một điều tất yếu,như quy luật tuần hoàn...
Đã sang Thu rồi, có chút nắng Thu vàng nhạt, se sắt nhớ thương. Cái nắng nhẹ đủ hong khô những tờ thư cũ. Cái nắng ươm những ước mơ xưa. Có điều gì rất khẽ, đi qua trong cuộc đời mỗi con người, chợt như chùng lại, xuyến xao... Có âm thanh nào chợt xao động. Phải chăng đó là tiếng của Mùa Thu, hay tiếng lòng của mỗi người chợt bâng quơ xao xuyến khi lạc mình đứng giữa Mùa Thu?
Tháng 8 ơi, gió cứ nhẹ, mây cứ xa, những thanh âm cứ thổn thức lòng người. Nhẹ nhàng lắm mà sao sâu lắng, để chút buồn thoáng gởi gió mây xa. Như thấy mình bị vây bủa giữa Mùa Thu, tâm hồn cũng bỗng ngân vang hòa cùng với gió. Cơn gió thênh thênh giữa đất trời...
Cải Minh Trang
THÁNG SÁU TRỜI MƯA
Chiều mưa tháng sáu, những buổi chiều tháng sáu trời hay mưa. Không mây nhiều cũng mưa. Không sấm chớp dữ dội, cũng mưa, mưa như một quy luật tuần hoàn của sự sống- nắng mưa.
Những cơn mưa không hẳn đầu mùa, không gầm gừ dữ dội đầy sấm chớp- cũng không dai dẳng đáng ghét như mưa dầm tháng bảy. Cơn mưa chỉ đủ giữ chân người vội. Cùng những cơn mưa chiều ngồi gõ nhịp thời gian, ngẫm đời bao chuyện buồn vui. Có những cơn mưa chiều bất chợt, chợt đến chợt đi. Có những niềm vui dễ thương không hề báo trước. Nhiều lúc, nhờ những cơn mưa chiều giữ chân người ở lại mà không tiện nói, nên có lúc vẫn mong chờ những cơn mưa vội buổi chiều. Mưa giữ chân người hay lòng người chưa vội nên cứ nhẩn nhơ chờ cơn mưa qua đi.
Mưa tháng sáu, bước chân ai về có lạc lối trong mưa? Bỗng nhiên mưa đổ ào như trút hết, trút hết bao điều rồi bỗng dưng dừng hẳn như ngỡ ngàng, nắng lên. Để lộ ra một bầu trời trong trẻo tinh khôi, như một tâm hồn thanh khiết được lọc rửa những bụi trần.
Tháng sáu ơi, những cơn mưa chiều!
Ban Mê, chiều tháng sáu
Cải Minh Trang

THÁNG BẢY MƯA NGÂU.

Giăng mắc khắp không gian những sợi mưa dài chắn lối. Bước chân tìm về, ai có đợi hết mưa ngâu? Nhớ chuyện xưa, chàng Ngưu Lang- Nàng Chức Nữ cách biệt hoài, chẳng gặp được nhau, chờ Trời cho chim bắc cầu Ô Thước. Tháng ngày dài, chỉ gặp mặt mùa ngâu.
Vẫn những cơn mưa dầm tháng bảy, mưa âm thầm dai dẳng trong khắc khoải nhớ thương. Những sợi mưa giăng kín bầu trời như đo dài khoảng cách, cả chiều cao và chiều rộng đến mênh mông. Mưa se chỉ nối trời nối đất, nối những yêu thương để người thương đến được với nhau. Mưa nối cả không gian,thời gian để được gặp nhau trong phút giây hội ngộ.
Có ai đếm được bao nhiêu nỗi nhớ, cùng niềm thương tràn ngập cõi lòng. Những khát khao cũng bùng lên thành giông bão. Chẳng phải khóc hoài như tháng bảy mưa ngâu.
Quá khứ xa xưa vẫn cứ hoài thổn thức chẳng như nàng Chức Nữ với Ngưu Lang, cứ phải đợi đến tháng bảy mưa ngâu mới được bắc cầu Ô Thước, đã thương nhau ta cứ tự bắc cầu!
Tháng bảy 2011
Cải Minh Trang

BAN MÊ TRONG TÔI
Tôi được cha mẹ đưa đến ở Ban mê Thuột từ những ngày đầu mới chào đời. Trong ký ức tuổi thơ của tôi và mãi cho đến bây giờ tôi vẫn mặc nhiên tự nhận rằng mình là người Ban mê Thuột. Dẫu cho nét hiện đại, giàu sang giờ đây đã làm cho diện mạo thị xã bé nhỏ bụi mù trời này trở nên tươi đẹp hơn thì Ban Mê Thuột trong tôi mãi mãi vẫn giữ nguyên vẻ quyến rũ bởi sự huyền bí, hoang sơ, thuần phác. Vì vậy trong sâu thẳm tâm tư, khi nghĩ về Ban mê Thuột tôi lại nhớ thương không nguôi một Ban mê rộng lớn, xa xăm mà theo tôi nó mang đậm nét riêng thơ mộng của một vùng sơn cước không lẫn với nơi nào.
Ban mê là một bình nguyên đất đỏ bazan màu mỡ và hai mùa mưa nắng rõ ràng. Rừng nối tiếp nhau tạo nên vẻ thâm u, bí hiểm khiến ai mới đến đều phải kiêng dè bởi sự mênh mông hoang vu của một nơi được gọi là sơn lam chướng khí, rừng thiêng nước độc, nơi đây đi dễ , khó về.
Vậy mà tôi lại từng bị mê hoặc bởi màu xanh mượt ngút ngàn như trải thảm trong nắng chiều vàng của những đồi cỏ tranh uốn lượn tiếp theo nhau chạy dọc đường đèo Phượng Hoàng - Khánh Dương (M’ Drăk), từng mong ước được thả mình trên đồi cỏ ấy, chìm đắm trong sự tĩnh lặng, thanh bình của núi rừng, gạt bỏ mọi nỗi ưu phiền mà mơ tưởng tới chàng hoàng tử của lòng mình. Tôi từng ngơ ngẩn khi nhìn thấy vẻ đẹp tự nhiên, đơn sơ của những cánh hoa nở trắng xoá trong rừng xa và tiếc nuối bởi một nét duyên dáng thanh tân đáng quý như vậy lại không được ai biết đến bởi quá “xa đường ong qua”. Tôi cũng từng reo lên đầy thích thú khi phát hiện ra những ngôi làng bình yên với những căn nhà dài thấp thoáng giữa rừng cây, nằm không xa đường quốc lộ và tự hỏi vì sao những căn nhà ấy lại có sức cuốn hút, khơi gợi óc tò mò của tôi đến như vậy... Chắc đã có lúc bạn giống như tôi khi đứng trên con dốc mù sương của đèo Hà Lan mê mải ngắm sắc vàng của hoa quỳ nở rực rỡ dọc theo sườn đồi trong cái gió se lạnh hiu hắt mỗi chiều khi mùa đông qua ; để chợt nhận ra rằng mình như con nai vàng bị chiều giăng lưới, đã yêu say đắm tự lúc nào vẻ đẹp hoang dại, tiêu sơ có sức quyến rũ đầy mê hoặc của một vùng cao nguyên bạt ngàn nắng và gió. Vẻ đẹp ấy làm mềm lòng bao khách lãng du và gợi bao xúc cảm dạt dào cho thi sĩ dệt nên những dòng thơ tình tứ.
Từ Đạt lý xuôi về đồn điền CHPI là cánh rừng cao su đều thẳng tắp, san sát cho dù vào buổi trưa nắng gắt trên ngọn cây vẫn không làm sao giảm bớt sự quạnh vắng hun hút của rừng vào thu đã nhuốm màu quan san. Bến xe cây số 3 chỉ cách đó một vài bước chân. Sự ồn ả, nhộn nhịp, sống động của phố thị hiện lên trong dòng người đông đúc và những chuyến xe xuôi ngược dẫn ra ngoại ô, về phố thị hay đi các huyện xa... Khi còn là sinh viên mỗi lần đi về đến đây, dù có mệt mỏi thế nào tôi vẫn cố chờ một chuyến xe ngựa hoặc một chiếc xe lam ba bánh.
Chiếc xe ngựa tưởng chừng không ở đâu có thể thô sơ hơn thế; chở vài người khách, một ít hàng hoá, thúng mủng của các bà đi chợ về. Con ngựa gầy gõ móng xuống đường lộc cộc, còn tôi ngồi đung đưa theo nhịp lắc của xe, háo hức đón chờ một hàng muồng với một khoảng trời rợp bóng hoa vàng, màu hoa dịu dàng cùng vô vàn cánh bướm nhỏ bay chập chờn; quảng đường như được vẽ thêm một nét tươi thắm mềm mại cho lòng có cớ để thêm yêu...
Rồi cũng có đôi lần từ Đà Lạt về đến đây, khi trong túi những cô sinh viên nghèo như tôi chỉ còn vài đồng bạc ít ỏi, một chiếc xe lam ba bánh có tiếng nổ bạch bạch bỗng nhiên bất ngờ dừng ngay trước mặt. Người ngồi cầm lái ngoắc tôi lên xe có khuôn mặt hiền hậu và nụ cười thấu hiểu đầy bao dung như đỡ cho tôi gánh nặng của mọi nỗi lo âu. Người đó chính là ba của bạn Tây Phương. Có lúc trên xe không có người khách nào, bác vẫn chở một mình tôi về tận phố. Bây giờ, ba Tây Phương đã đi xa, bến xe không còn nữa nhưng hình ảnh chiếc xe lam và tấm lòng nhân ái của bậc cha chú ấy là một kỷ niệm khó quên mà nhiều khi nghĩ về sự ngắn ngủi của đời người trong vòng biến cải vô cùng của thế sự, ta không khỏi ngậm ngùi, xót xa.
Trên đoạn đường này có hai địa điểm không thể không nhắc tới: Buôn PănLăm và buôn Cô sia của tộc người Êđê.
Người dân ở nơi đây sống bình dị, hiền lành, chất phác như cỏ cây khiến ta không khỏi nao lòng. Không hiểu vì sao tôi không có cảm giác sợ hãi khi đến gần họ mặc dù vào thời đó người lớn và bạn bè vẫn doạ tôi rằng họ là người Thượng, mọi cà răng căng tai, Ông Ba bị... Dường như họ không hề biết rằng có một chốn phồn hoa đô hội ở đâu đó ngoài kia. Những người đàn ông vác xà gạc trên vai, bập bập điếu thuốc, bước chân trần thong thả đi làm rẫy trong ánh nắng buổi sáng màu vàng óng, trong như mật. Những cô gái có đôi mắt rợp như bóng râm, nhịp nhàng giã gạo khoe dáng người thắt đáy lưng ong, rồi họ sàng sẩy gạo thật khéo léo bằng những cái nong, cái nia được đan lát bằng tre rất đẹp, chắc chắn ,có hình dáng cũng rất khác với các vật dụng lao động của người Kinh. Trong bộ váy áo truyền thống, những người phụ nữ này thật khoẻ mạnh, dẻo dai, uyển chuyển khi bổ củi, lấy nước, địu con, đi bộ qua những đoạn đường rừng xa, vắng để làm rẫy, hoặc về nhà. Trong ký ức tôi thường hiện lên hình ảnh những người phụ nữ Êđê lặng lẽ đi lên dốc với chiếc gùi nặng sau lưng. Chiếc gùi chất đầy khoai sắn, rau, bắp, củi, đặc biệt ấn tượng là những quả bầu đen nhánh đựng đầy nước suối ngọt và mát hứng từ những ống tre dẫn nước mạch ra từ trong lòng đất. Trong ánh sáng đỏ tía còn sót lại trên nền trời của những buổi hoàng hôn, bóng họ in trên triền dốc âm thầm, nhẫn nại và mang một vẻ đẹp bí ẩn khó tả .
SUỐI ĐỐC HỌC :
Nhà Ba mẹ tôi nằm trên lưng chừng sườn dốc của lòng chảo (thung lũng) Suối Đốc học.
Từ nhà tôi nhìn sang phía đối diện, thấy rất rõ trường Phan bội Châu, chùa Khải Đoan, thấy cả xe chạy, và đông đảo người đi chùa vào ngày lễ Phật Đản. Phía sau lưng nhà Ba mẹ tôi là một trại gia binh, trường trung cấp điều dưỡng (TC Y tế) con đường Nguyễn Du dẫn lên Ty Giáo dục, bệnh viện Tỉnh. Cuối đường là rẫy cà phê ông Thể, vào kho đạn Mai Hắc Đế.
Ngày còn nhỏ, khi đi học tôi phải cuốc bộ rất xa, từ Suối Đốc Học leo hết con dốc gập ghềnh lát bằng đá nhấp nhô lên đường Tôn Thất Thuyết (Lê Hồng Phong) qua Nơ Trang Lơn, Lý Thường Kiệt (hoặc Y Jút) để đến trường Quân đội Lam Sơn dưới ánh nắng gay gắt vào buổi trưa. Con đường đi học gian nan đó không ngăn được lòng tôi háo hức khám phá, ... mở ra trước mắt tôi bao điều kỳ thú, hấp dẫn, tôi vừa đi, vừa quan sát, vừa đón nhận khung cảnh chung quanh mình với tất cả tấm lòng ấp yêu , thương mến.

Suối Đốc Học là một thung lũng trù phú trồng đầy rau xanh và hoa với rất nhiều con suối nhỏ được khơi nguồn sâu trong lòng đất chảy vòng vèo quanh các vườn rau và cây ăn trái. Nhờ có sự cần mẫn, chăm chỉ một nắng hai sương của người dân xứ đạo, nên ngày ngày trên đất đai vườn tược ấy, rau trái cũng toả lên mùi thơm rất đồng quê, vẫn thường vương vấn như nỗi nhớ quê hương trong tôi những ngày đi học xa nhà. Bao nhiêu mùi hương đặc trưng bay lên từ đất đai ấy: mùi húng thơm, mùi ngò, mùi hành, mùi hoa thiên lý, dạ hương, hoa hồng, mùi đất nồng nồng... Tiếng chuông nhà thờ ngân nga, vương vít theo làn khói khói lam chiều, la đà ôm lấy những mái nhà nằm ẩn hiện giữa vườn cây và sắc vàng xao xuyến của một mùa hoa cải đang vào kỳ sung mãn. Làng xóm thật bình yên, Từ đó lên phố, ngã nào cũng phải ngược lên những con dốc đứng lát đá gập ghềnh khó đi với tiếng nước chảy róc rách. Con đường nhỏ ngoằn nghoèo giữa hai bên vườn tược, những bông hoa râm bụt đỏ chót rung rinh trong ánh nắng buổi sớm như mỉm cười chào các cô cậu học sinh nhỏ đi đến trường.

Còn nhiều kỷ niệm và hình ảnh về BanmêThuột làm tôi yêu mến, về những nơi chốn tuổi thơ từng tha thẩn đi về, như con đường Nguyễn Du với những dãy hàng rào thép gai bông hoa Tigôn màu hồng leo đầy phủ một lớp dầy bụi đỏ trên con đường trong ráng chiều làm cho không gian chợt như tiêu điều, héo hắt bởi dự cảm về một cuộc chiến tranh sắp xảy ra . Hoặc những phố xá giàu sang như Nơ Trang Lơng, Y Jút, Lý Thường Kiệt... với nhiều tiệm vàng, tiệm vải, tiệm kem, hàng ăn... mà các bạn tôi đã kể rất đầy đủ, chi tiết trong bài viết của họ. Ngày đó tôi như con bé lọ lem lúc nào cũng rụt rè, thèm thuồng ngắm nhìn sự lộng lẫy của hàng hoá trong các cửa tiệm và mơ ước có phép mầu để được mua hết những thứ mà mình ưa thích. Hoặc như trường quân đội Lam sơn với những dãy lớp học bằng gỗ sơ sài nằm trên một thửa đất đỏ, rộng, có rất nhiều cây thầu dầu mà chỉ cần môt cơn gió nhẹ cũng cuốn bụi mù và đền Bắc Lệ dẫn xuống suối Xanh, nơi mà tôi cùng các bạn từng hăm hở xắn áo dài trượt xuống con dốc đứng trơn trượt sau giờ học. Hoặc thác Nhà Đèn, hoặc rừng thông ...
Miền đất ấy trở thành quê hương yêu dấu, miền đất hứa, là nơi chốn bình yên, che chở mà tôi luôn mong mỏi được quay về những lúc phải đi xa, là nơi ẩn náu để nguôi ngoai những lỗi lầm, những nỗi đau buồn thời tuổi trẻ, về những ước vọng không thành, nơi sẻ chia những ước mơ, những vui buồn, hạnh phúc. Mai sau dù có đổi thay, miền đất hào phóng với con người nhân hậu, chất phác này mãi mãi được lưu giữ trong ký ức của tôi như một phần quý giá, đẹp đẽ nhất của đời người, không thể nào phai.


THU THUỶ - BMT, ngày 18/3/2010


THÁNG 3, BAN MÊ NẮNG.

Ban Mê tháng 3, mắt ai cay bụi đỏ.
Khóm cúc Quỳ chưa kịp nở trong đêm.
Vạt nắng chiều dõi mắt mẹ bên thềm.
Xôn xao quá …
Ban Mê … ai đi , ai đến.
Ban Mê nắng tháng 3.
Bụi đường thấm mệt.
Sân Giáo Đường xao xác lời cầu kinh.
Gốc Bồ Đề ngơ ngác cõi Sân Si.
Liêu xiêu ngang khói, tiếng chuông Chùa xa vắng.
Ban Mê ơi, gốc Sao già rất thật.
Mưa nắng thay chiều, bụi vẫn đỏ gót chân.
Đi dễ khó về, để có biết mà thương.
Giản dị, hiền hoà; có xa rồi mới nhớ. `
Ban Mê nắng
Tháng 3
Ai còn, ai mất.
Góc phố đong đầy nỗi nhớ, nhớ quên, quên.
Góp nhặt ân tình qua rất khẽ thời gian.
Bụi vẫn đỏ
Ban Mê ơi
Ly cà phê đắng quá.

La Vâng C1- BMT đầu tháng 5- 2011



SƯƠNG KHÓI THÁNG BA
Lần mò trong “Sương khói tháng 3” để mong tìm một chút yên bình trong lãng đãng khói sương. Chợt bắt gặp một bạn đồng hành cũng đang trầm mặc ưu tư trong sương khói lặng lờ.
Hoá ra “sương khói tháng 3” không chỉ là chuyện của tháng 3, chuyện của sương, của khói mà còn là chuyện của cuộc đời, chuyện đời muôn thuở. Không chỉ là chuyện của riêng ai mà còn là chuyện của muôn người, muôn kiếp.
Mong manh là thế, mềm mại là thế nhưng, “Sương khói tháng 3” lại cứ như gợi, như mở. Cứ nhẹ nhàng len vào tận ngóc ngách của những tâm hồn đồng cảm, ve vuốt và làm rung lên những sợi tơ lòng của người tri kỷ. “ Tâm sự với Ban Mê” của Trâm Anh có tìm được tri âm? và “Ban Mê Trong Tôi” của Thu thuỷ có gặp được tri kỷ?
Mong lắm “Sương khói tháng 3” sẽ chạm đến được những sợi tơ lòng của biết bao những cao nhân trong làng viết còn giấu mặt.
Lãng đãng cùng “Sương khói tháng 3”, N và M, một khách quen của Blog, nhè nhẹ bước vào trang GTS với “Tháng 3, Ban Mê nắng”, một tâm tình nho nhỏ, mong làm bạn cùng những cảm xúc về Ban Mê của các bạn. Nhẹ thôi, nhẹ như sương, như khói vậy!
La Vâng C1

TÂM SỰ VỚI BAN MÊ THUỘT

Ban Mê Thuột dấu yêu ơi! Tôi đã ở thật xa bạn, cách nửa vòng trái đất nhưng rồi mỗi khi nhìn thấy tên bạn trên bất kỳ tờ báo nào hay nghe ai nhắc đến, tôi lại nhớ bạn da diết.
Thắm thoát tôi xa rời Ban Mê Thuột đã hơn ba mươi năm rồi nhỉ. Quay ngược lại thời gian xa xưa bạn nhé. Ngày ấy tôi còn là một con bé sống cùng với bố mẹ và các chị em tại căn nhà số 43 Hàm Nghi (nay là Trần Phú). Đường phố còn thưa thớt người. Phương tiện di chuyển thông dụng nhất là xe đạp, xe xích lô và xe ngựa. Đa số đi bộ vẫn là chính. Tôi nhớ năm lên bốn tuổi, một buổi chiều sau khi làm xong bài, mẹ đã cho hai chị em tôi xuống nhà bác tôi ở đường Trần Bình Trọng chơi. Lần đầu tiên được đi bộ mà không có người lớn, mẹ dặn chị em tôi kỹ càng. Nắm tay chị vừa đi vừa ngắm nhìn cảnh vật hai bên đường. Mỗi nhà cách nhau một khoảng đất nhỏ, có những nhà liền vách, nhưng ít có bóng người qua lại trên đường nhất là vào buổi trưa. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện cổ tích “Cô bé quàng khăn đỏ và con chó sói” và thầm nghĩ: “May quá không có rừng ở đây”. Ngày xưa những câu chuyện cổ tích mẹ kể cứ theo tôi vào trong từng giấc mơ, đưa trí tưởng tượng của tôi đi khá xa. Ban Mê Thuột của tôi ngày ấy yên tĩnh, trầm lặng lắm.
Rồi tôi lớn dần lên, về sinh sống tại khu cư xá Độc Lập. Khu cư xá im lặng quá. Chỉ có buổi chiều giờ tan sở mới có những xe nhà binh chạy ngang qua nhà thôi. Những con đường trải nhựa nhưng hai bên vẫn là bờ đất, mỗi khi cơn gió lùa về, bụi tung bay mù mịt. Mùa mưa đến thì sao nhỉ. Ái chà, giá được tắm mưa thì thú vị lắm, nhưng bố mẹ tôi cấm tuyệt. Vậy chỉ còn cách là gấp thuyền giấy thả theo giòng nước mưa từ ống máng chảy ra trên sân xi măng ngập nước. Đủ loại thuyền, đủ màu sắc trôi khắp mặt sân. Một bức tranh được các chị em tôi vẽ trong mưa. Mấy chị em ngồi nhìn mưa rơi, nhìn thuyền giấy trôi, thỉnh thoảng xen lẫn sấm chớp đùng đùng trên bầu trời xám xịt. Chị em tôi có sợ thật nhưng nỗi sợ chỉ thoáng qua trong chốc lát, mà mưa rơi thì tôi lại nghĩ đến truyện cổ tích “Sơn Tinh, Thủy Tinh”. Hôm nào có mưa bong bóng thì thật là dễ thương, những bong bóng rớt trên sân rồi vỡ tan. Năm lớp Sáu được mặc áo dài giống như người lớn tôi thích thú làm sao. Nhưng mà mùa mưa đến thì đi học vất vả thật, gấu quần trắng chuyển sang màu đỏ của đất trộn với nước mưa. Tôi cố gắng đi nhẹ nhàng cách mấy cũng vẫn bị đất bắn tung lên quần trắng, lên vạt áo dài sau. Chưa kể nếu dẫm phải bùn nhão thì guốc dép bỗng thấy nặng chịch vì bị cả tảng bùn dính vào. Những chiều cuối tuần bố tôi chở hai chị em bằng xe Lambretta ra phi trường chơi. Ngang qua khu vườn trồng cà phê hít thở mùi hoa thơm dịu tôi thấy thích thú làm sao. Hay đi qua khu rừng cao su tôi lại hơi sợ ma khi nhớ đến câu ca dao: “Cao su đi dễ khó về…, hoặc… Mỗi cây là một xác người công nhân.” Dù vậy Ban Mê Thuột của tôi vẫn còn đẹp và nên thơ có lẽ vì sự tĩnh mịch ấy.
Sau năm 1975, gia đình tôi về ở tạm tại đường Tôn Thất Thuyết (Lê Hồng Phong) rồi sau đó chuyển lên đường Lý Thường Kiệt. Những ngày gần Noel cho đến Tết, gió lạnh ùa về. Sáng nào đi học vừa tới ngã tư Ama Trang Long để hướng về con đường đến trường, từng cơn gió thổi lùa vào tận cổ lạnh tái tê. Thi thoảng lại có kèm theo gió bụi nên dù trời lạnh vẫn phải gội đầu mỗi chiều vì một lớp bụi mỏng phủ trên da đầu. Đường sá cũng chưa đông đúc, đi bộ và xe đạp vẫn là chính, xe lam, xe xích lô, xe ngựa cũng còn hoạt động. Chín giờ tối nhà nhà đã đóng cửa, đường phố buồn hiu hắt. Những đêm mưa bão, nằm nghe tiếng mưa rơi như trút nước xuống mái nhà tôn, tôi thiếp dần vào giấc ngủ. Nhưng trong tôi Ban Mê Thuột vẫn còn dễ thương lắm.
Rồi tôi theo gia đình chuyển về Sài Gòn sinh sống vào mùa hè năm 1979. Nhìn thành phố này ồn ào tôi lại càng nhớ bạn nhiều. Ao ước được về sống với bạn không bao giờ thành hiện thực vì nhiều lý do ngoài ý muốn. Trời mưa, trời lạnh, trời gió, trời nắng tôi đều nghĩ về những ngày tháng sống tại Ban Mê Thuột. Cứ vài năm tôi về thăm bạn để tìm lại những kỷ niệm dấu yêu. Ban Mê Thuột vẫn giữ nét hiền hòa mà khó tìm ở đâu được.
Sau mười lăm năm sống tại xứ người, lần đầu tiên tôi quay về thăm Ban Mê Thuột. Tôi ngỡ ngàng quá, sao bạn thay đổi nhanh chóng đến như vậy. Chợt giật mình nghĩ lại. Bạn phải thay đổi kịp theo tốc độ tiến triển của thành phố chứ. Bạn đâu còn là thị xã nữa. Kỷ niệm của ngày xưa tưởng như đã nằm yên trong tâm trí tôi chợt thức giấc. Con đường Hùng Vương mà hàng ngày tôi đi bộ mòn dép đến trường của ba năm cấp Ba thật là xa lạ, tôi không nhận ra được. Chưa kể khu phố Lý Thường Kiệt nơi gia đình tôi đã ở đó từ năm 1977 cũng khác nữa. Nhiều và nhiều thay đổi lắm bạn ạ. Giờ chỉ còn xe hơi và xe máy, lâu lâu mới thấy bóng chiếc xe đạp, còn người thì đông quá. Băng qua đường mà tôi còn cảm thấy sợ khi xe cộ nối đuôi nhau. Tiếng còi xe hơi vang lên nghe chát chúa, tiếng rú của động cơ xe máy nghe nhức óc. Bất giác tôi tự hỏi buổi trưa ở Ban Mê Thuột giờ có còn êm ả không, có còn tiếng rao hàng của những gánh chè bán rong hay gánh đậu hũ nước đường không. Khi màn đêm xuống có còn nghe tiếng rao buồn của người bán hột vịt lộn không nhỉ. Ban Mê Thuột đã thật sự chuyển mình rồi.
Nếu bạn biết rằng nơi đây có những buổi chiều cuối tuần nhất là những ngày gần cuối năm, tôi vẫn lặng lẽ hướng về quê nhà, nhớ về gia đình, nhớ về bạn đã gói ghém trong đó bao nhiêu kỷ niệm buồn nhiều hơn vui đối với tôi. Tôi nhớ đến hương hoa cà phê thơm dịu quyện vào gió mỗi khi đi ngang qua những vườn cà phê, đặc sản của thành phố Ban Mê Thuột đấy. Tôi đã mang theo hình ảnh êm đềm của thành phố tuổi thơ. Giờ đây trên xứ người tôi luôn cảm thấy tự hào khi mình đã được sống trên vùng đất đỏ mang tên Ban Mê Thuột. Cho dù Ban Mê Thuột chỉ chiếm một phần thật khiêm tốn trong bản đồ Việt Nam hình cong như chữ S. Dù hôm nay bạn đã không còn được như những ngày xưa nữa nhưng đâu đó, tôi nghĩ, vẫn có thể tìm được nét đáng yêu của Ban Mê Thuột.
Mãi mãi nhớ về Ban Mê Thuột- thành phố tuổi thơ của tôi.

Nguyễn Vũ Trâm Anh
04/2011

SƯƠNG KHÓI THÁNG BA...

Bước đi của thời gian thật nhẹ và êm. Thời gian thoáng qua, mọi vật thay đổi nhanh như một cái phẩy tay, như cây đũa thần trong tay bà tiên nhiều phép màu. Thoáng chốc những ngày xuân tất bật đã trôi qua,không khí rộn ràng tấp nập cũng lùi vào quá khứ, nhường chỗ cho những lo toan bận rộn đời thường... tháng ba, cuối xuân.
Tháng ba cuối xuân, chút vương vấn hương xuân còn sót lại trong những làn sương khói mong manh- chợt đến chợt đi. Sương khói tháng ba gợi chút ý vị Đường thi. Một chút khói sương gợi bao điều sâu lắng bâng khuâng. Chút dư vị của xuân tàn, chút mong manh của chốn phồn hoa, chút cảnh sắc cuối độ xuân thì... Chỉ một chút cũng đủ cho lòng người man mác những nỗi ưu tư.
Nhìn cảnh sương khói mênh mông ai không khỏi chạnh lòng? Một làn sương sớm, chút khói lam chiều cứ bồng bềnh, bông bềnh... trôi nổi trong cuộc đời con người, Sương khói thoắt ẩn thoắt hiện rồi tan biến với hư không.
Sương khói tháng ba, sương khói trong cuộc đời con người, hay cuối cùng chỉ còn là khói sương?
Ngẫm gì, nghĩ gì khi ở cuối tháng ba???

NỖI NHỚ CÚC QUỲ VÀNG

“Phố núi của tôi chưa thành tên gọi, mà đã in tâm trí bao người. phố núi của tôi bao đời hiu quạnh, mà hôm nay đã khác xưa rồi…”
Không nhớ bài hát “Phố núi của tôi” của nhạc sĩ nào, nhưng tôi lại yêu lời bài hát ấy. Có lẽ nó đã nói thay tôi biết bao điều... phố núi xưa và nay như một dòng hợp lưu cùng chảy trong tôi đều đáng quí vô cùng
Phố núi của ngày xưa ấy, cái thời dường như chưa thành tên gọi, chỉ là thị xã nhỏ, buồn muôn thuở, khuất nẻo trên cao nguyên đầy nắng và gió. Thưở ấy tôi chỉ là cô trò nhỏ, vô tư với những tình cảm hồn nhiên, trong sáng vui chơi cùng bạn bè. Dưới mắt tôi, mọi thứ đều có vẻ như bí ẩn, khó hiểu! Ngay cả những cơn mưa chiều tan học mới lớn làm sao, những dòng nước đỏ ngầu cuộn chảy, cuốn theo bao nhiêu thứ rác rưởi: vỏ bắp, vỏ đậu… tôi đâu dám về nhà, chờ ba mẹ đến đón. Tôi cũng như các bạn khác, được ba mẹ cõng trên lưng với tấm áo mưa phủ ngoài, ấm áp và sung sướng biết bao nhiêu. Nhiều lúc tôi như muốn reo lên: “nhong nhong… ngựa ông đã về…”
Lớn lên một chút, tôi cùng bạn bè biết đùa nghịch trong mưa. Biết té nước nghịch chơi, biết đưa bàn tay nhỏ bé hứng từng giọt mưa tí tách mà thầm mơ ước biết bao điều. Thậm chí còn biết cả …. làm thơ. Bài thơ “Tuổi nhỏ” của người bạn thân mà tôi vẫn còn nhớ như in:

Nhớ năm nào mưa đến
Nước xoáy những con đường
Cô bé trường sơ cấp
Nghịch nước đùa dưới chân

Vô ý để dép trôi
Cô bé nhìn trời khóc
Chẳng dám bước về nhà
Vì sợ đòn của mẹ

Đã mấy mùa mưa qua
Cô bé ngày xưa ấy
Tóc xõa dài ngang vai
Hồn chẳng còn bé bỏng….

Ngày ấy, phố núi Banmê nhỏ lắm, “đi dăm phút đã về chốn cũ”. Nhưng với tôi đã rộng lớn lắm rồi. Tôi chưa từng đi đâu xa ngoài phạm vi thị xã. Nhưng rồi, cùng thời gian, bước chân tôi cũng mon men đến những nơi rộng lớn hơn. Theo bạn bè, tôi đi xa quanh vùng ven thị xã: nào là đi Châu Sơn, nào là đi Duy Hòa, hoặc là lên Cây số 3, đến rừng cao su… Chỉ với chiếc xe đạp nhỏ, tôi có thể tha thẩn khắp nơi. Đường vào Châu Sơn với dốc bụi mù, đường xuống Duy Hòa, những con dốc nối tiếp nhau. Và, bạt ngàn rừng cao su qua Cây số 3. Hồi ấy, tôi không nghĩ tại sao, đứng ở góc nào cũng thấy cây cao su đều tăm tắp, ngút ngàn, thẳng tít đến chân trời. Đứng ở rừng cao su, nhìn lên bầu trời, qua kẽ lá, bầu trời như nhỏ lại, xa hơn, xanh hơn… rồi những ngày đi lao động lượm hạt cao su, bọn tôi hay nghịch, lấy hạt cao su về cà mạnh xuống nền xi măng hay nền đất cứng rồi áp và tay, một cảm giác ấm nóng mà đến giờ tôi vẫn còn cảm nhận được.
Tuổi học sinh, tuổi tập tành lao động để trưởng thành. Không chỉ lượm hạt cao su, chúng tôi còn nhặt cà phê. Bọn con gái như những con ong chăm chỉ, thoăn thoắt nhặt nhạnh cho đủ yêu cầu, bọn con trai nghịch như quỷ sứ, nhặt có, hái có, leo trèo, nghịch giỡn đủ mọi trò.
Những ngày tháng vô tư với những buồn vui của tuổi học trò thấm thoát trôi mau. Tôi đâu biết rằng những sự việc cùng thời gian ấy đã đan kết thành cuộc đời tuổi thơ, theo tôi suốt những năm tháng cuộc đời. Và cứ thế trôi đi…
Hết mùa trái chín, cà phê bắt đầu đơm hoa, chuẩn bị cho mùa vụ sau. Khoảng gần mùa đông, lúc mùa khô, trời se lạnh, gió ngút ngàn và cả nắng, nắng đem theo gió bụi vàng, cũng là lúc hoa cà phê nở trắng xóa, bạt ngàn khắp núi đồi. Tôi hay tưởng tượng, cây cà phê như những nàng công chúa mặc áo voan trắng muốt và không biết phải bao nhiêu hoa để có được mùi hương thế kia.
Thưở ấy, tôi nào đâu biết và chẳng quan tâm đến giá trị kinh tế của cây cao su hay cà phê. Tôi chỉ thấy ngỡ ngàng trước vẻ đẹp mênh mông bát ngát của rừng cây khi mùa lá rụng, hay cảnh cây cà phê nở trắng xóa núi đồi, với hương hoa thu hút những đàn ong… Phải chăng, trong tôi có một chút mơ mộng, một chút lãng mạn được bắt đầu từ những khung cảnh ấy; và cứ thế nuôi dưỡng tình yêu của tôi với phố núi.
Nhưng ấn tượng hơn đối với tôi trong những ngày “lang bạt kì hồ” là những hàng cúc quỳ dại ven đường. Ngày ấy, ở vùng ven phố núi chưa phải là những cổng kín tường cao, giăng lưới B40 mà chỉ là những hàng cúc quỳ. Ngay phía sau trường học của tôi, cũng là hàng cúc quỳ vàng. Đến khoảng mùa khô, trời hơi se, cũng là mùa nắng gió, cúc quỳ ra hoa vàng rực.
Quẩn quanh theo những con đường ven ô phố núi, những khóm cúc mạnh mẽ và hoang dại- như những cô gái miền sơn cước – có mặt ở khắp nơi. Chúng uốn mình để tránh những cơn gió rồi vươn lên khoe những đóa hoa vàng rực, ngạo nghễ thách thức cùng nắng gió. Bụi đỏ phủ lên mình chúng một lớp nâu dày nhưng hoa vẫn ngời khoe sắc. Chẳng ai tặng nhau một đóa cúc quỳ, nhưng cũng chẳng ai có thể quên được cái mùi hương ngai ngái của những đóa hướng dương dại mang tên cúc quỳ vàng.
Qua rồi một thời nắng gió, cuộc đời của mỗi người gắn liền với cuộc mưu sinh vất vả. đến khi nhìn lại thì đã “lão tòng đầu thượng lai”. Biết bao thay đổi trong cuộc đời mỗi con người. Có những khuôn mặt biến mất tăm trong trí nhớ, có những người gần bỗng hóa xa, có những người mãi mãi không thể nào quên.
Phố núi vẫn từng ngày thay đổi. Thay đổi đến ngỡ ngàng đối với những ai đã lâu không ghé thăm.
Từ một thị xã nhỏ bé, nay phố núi đã phát triển thành một đô thị. Phố phường phát triển đến đâu, cây dại cứ lùi dần, lùi dần… và biến mất. Vẫn những cánh rừng cao su ngút ngàn, vẫn những đồi cà phê mênh mông. Nhưng tìm mãi tìm hoài vẫn không thấy một bóng cúc quỳ vàng.
Cúc quỳ vàng ơi! giờ nơi nao ?…
Cải Thị Minh Trang

NGÀY HỘI KHÓA, MỘT NĂM NHÌN LẠI…
Có những câu chuyện cổ tích mà chúng ta nghĩ chỉ có trong quá khứ xa xưa nhưng nó vẫn tồn tại ngay trong cuộc sống của chúng ta nếu chúng ta biết tìm tòi và khám phá. Đó là điều kì diệu, chẳng ai ngờ tới sau cuộc hội ngộ 30 năm.
Sau 30 năm, “tưởng chừng như đã ...”, nhưng ai cũng hồi hộp mong đợi để được gặp mặt, được hội ngộ, được hàn huyên sau 30 năm xa cách. Điều bất ngờ sau ngần ấy thời gian là sợi dây kết nối tình bạn được bền chặt, sâu lắng hơn. Không chỉ có tình lớp, chúng ta còn có “tình khối”, tình người mênh mông.
Cuộc gặp gỡ ấy, biết bao trái tim thổn thức. Có những giọt nước mắt lặng thầm. có những giọt nước mắt trào dâng thay cho niềm vui sướng. Có những giọt nước mắt quyến luyến của những chàng trai năm xưa, chia tay bạn về, trở lại với cuộc sống bình lặng mỗi ngày mà nỗi vương vấn còn suốt chặng đường dài. Cuộc hội ngộ đã đánh thức những tình cảm tốt đẹp ẩn chứa trong lòng mỗi con người. Nhưng tình cảm ấy được trải nghiệm qua cuộc mưu sinh đầy vất vả lo toan và ai cũng thấy khát khao được bộc lộ ...
Giờ đây từ “bạn cùng hội khóa” trở nên quen thuộc với mọi người. Mỗi người bỗng như có nhiều bạn hơn, nhiều người hơn để tâm tình. Có những người bạn mới gặp trong hội khóa, lại như thành “tri âm tri kỉ”, người bạn mà mọi người có thể đến giãi bày những điều thầm kín về cuộc sống, về tình yêu.
Có những tâm tình sâu lắng được sẻ chia, có những tâm tình được kết nối bởi những phong trào thể dục thể thao, tham quan vui chơi, học hỏi. Các bạn được tham quan nhà máy bia – biết được hương vị bia sữa ngọt ngào như chính tình cảm chân tình của người đón tiếp. Có những phong tục dân tộc dân dã bình lặng, tưởng chừng như sắp ngủ yên được đánh thức lại bởi đêm cuối năm cùng bạn bè thức nấu bánh chưng, bánh tét. Những bồi hồi mong chờ, những câu chuyện cùng hồi ức được sẻ chia quanh bếp lửa hồng. Những cuộc du xuân đường dài cùng những lời chúc tết đầu năm càng rộn ràng, rộn ràng hơn. Những hoạt động ấy đã tập hợp được những người trước đây chỉ từng thoang thoáng biết nhau, giờ đã thành những người bạn chân tình, vui vẻ. Bạn bè cũng cảm thấy ấm lòng hơn khi được quan tâm, chia sẻ của hội khóa. Những lúc ốm đau, những cuộc ra đi không hẹn ngày trở lại vẫn có được nụ cười mãn nguyện: “ta đã sống trong đầy ắp yêu thương của bạn bè”.
Để có được món quà ưu ái của cuộc đời, của bạn bè, trong hội khóa đã có những con người tài hoa đầy tâm huyết, vực dậy được những đốm sáng lẻ loi trong đời thành một vừng sáng. Tiêu biểu như Tiến Thành, Đặng Hòa,... Sự kết nối thông tin bạn bè trong hơn suốt năm qua đã thành một hệ thống. Nuôi dưỡng và truyền lửa cho sự kết nối ấy, công đầu là Phi Anh, Kim Chi... Đằng sau sự nổi trội ấy, có một người (thầm lặng) nhưng dễ mến, luôn chân tình và cũng rất tinh tế, có một tâm hồn nhạy cảm và đầy ắp những yêu thương. Đó là bạn La Vâng – linh hồn của hội khóa.
Chính vì thế mà hội khóa của chúng ta tồn tại bền vững, cùng với thử thách của thời gian tình cảm ấy càng keo sơn gắn bó và rộng lớn hơn. Tình cảm ấy làm lay động cả không gian, không chỉ với những người trong cuộc, những thành viên của hội khóa mà đối với những người đi trước và những người đi sau hội khóa của chúng ta để lại ấn tượng hết sức sâu sắc. Ấn tượng ấy không chỉ bó hẹp ở một thành phố miền núi mà còn lan rộng đến cả nơi phồn hoa đầy ánh sáng, đến những người đang ở nơi xa xôi, ở nửa bên kia quả địa cầu. Vượt cả thời gian và không gian, đó là tình bạn chân thành rộng mở và rộng lớn hơn đó là tình người nhân ái, bao dung.

Với hội khóa, chúng ta bỗng nhận ra bao điều và trong đó, điều quan trọng nhất là chúng ta cảm thấy cuộc sống này có ý nghĩa biết dường nào và đáng yêu biết bao nhiêu nếu ta sống với một niềm thân ái. Xin lấy một câu được mọi người yêu thích để thay lời kết:
“Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy
Ta có thêm ngày nữa để yêu thương”

CẢI MINH TRANG

SẮC TÍM BĂNG LĂNG

Bỗng một chiều, bước chân ngập ngừng… màu hoa tím bằng lăng trải rộng khắp không gian. Những hàng cây bên đường nở đầy sắc tím. Nhìn thấy sắc hoa tím nở đầy mình không nghĩ là đã cuối tháng tư. Qua rồi tháng ba sương khói như ảo ảnh phù du. Tháng tư với sắc tím trải dài một nỗi nhớ mông lung. Phải chăng sắc tím lãng mạn trong bài thơ của Hữu Loan “Những đồi sim, những đồi sim, màu tím hoa sim tím cả đồi hoang biền biệt” đã nằm sâu trong tiềm thức. Màu tím như phảng phất một nỗi buồn trong quá khứ. Nó không phải là màu hoa trong kí ức tuổi thơ như cúc quì vàng của mảnh đất cao nguyên đầy nắng gió. Nó là màu hoa của một thời trong quá khứ, một kỉ niệm buồn.
Chẳng biết vô tình hay hữu ý, trên những con đường phố phường, người ta trồng nhiều cây hoa tím bằng lăng. Phải chăng ai đó muốn rằng trên đường đời tấp nập có lúc nào giữa chốn thinh không ta bắt gặp một chút của mình, chút riêng tư êm đẹp khó giãi bày… và nỗi nhớ theo cả về nhà với sắc màu hoa tím.
Phải chăng có một thời hoa tím, có một thời… để ta biết nâng niu những gì trong thực tại, biết trân trọng quí giá những gì mình có, để mà yêu cuộc sống này hơn.
Cải Thị Minh Trang

TÚI GẠO CỦA MẸ

Có lẽ chẳng bao giờ người ta có thể dùng từ ngữ để nói hết về tình thương của một người mẹ dành cho con. Mẹ đã cho ta cuộc sống, đã nuôi nấng dạy dỗ ta nên người. Thế mà khi lớn khôn, ta đã làm được gì cho Mẹ? Hay là vẫn vô tư xem những gì Mẹ làm cho ta là một sự đương nhiên? Chúng ta có thể nghĩ như vậy, làm như vậy nhưng hãy nhớ một điều : Mẹ làm tất cả những điều ấy vì tình yêu đối với ta.
Nhân “ Ngày của Mẹ “ , xin gửi lời chúc mừng chân thành nhất đến những ai đang còn Mẹ và những ai đang là Mẹ.
Câu chuyện dưới đây là do một người bạn gửi tới, xin post lên để các bạn cùng xem.


Cái nghèo cái đói thường trực trong ngôi nhà nhỏ này,nhưng dường như,nỗi cơ cực bần hàn ấy không buông tha họ.Cậu con trai bắt đầu cắp sách đến trường cũng là lúc nỗi mất mát lớn bỗng nhiên đổ ập xuống đầu họ.Cha qua đời vì cơn bạo bệnh.Hai mẹ con tự tay mình mai táng cho người chồng,người cha vắn số. Người mẹ góa bụa ở vậy,chị quyết không đi bước nữa.Chị biết, bây giờ chị là chỗ dựa duy nhất cho con trai mình.Chị cặm cụi,chăm chỉ gieo trồng trên thửa ruộng chật hẹp,tài sản quý giá nhất của hai mẹ con chị.Ngày qua ngày,năm nối năm,những tấm giấy khen của cậu con trai hiếu học dán kín cả bức tường vôi nham nhở. Nhìn con trai ngày một lớn lên,ngoan ngoãn,học hành giỏi giang,nước mắt bỗng lăn trên gò má chị.
Học hết cấp hai,cậu thi đậu vào trường cấp ba trọng điểm của thành phố.Gánh nặng lại oằn lên vai người mẹ.Thế nhưng không may thay,khi giấy báo trúng tuyển về đến tay cậu cũng là lúc mẹ cậu ngã bệnh.Căn bệnh quái ác làm chị liệt nửa chi dưới.Vốn là lao động chính của gia đình ,giờ chị chẳng thể đi lại bình thường như xưa nữa nói chi đến chuyện làm nông.Cậu bé vốn hiểu chuyện,thương mẹ vất vả,cậu xin nghỉ học:
- Mẹ này,con nghỉ học thôi,ở nhà làm ruộng thay mẹ.Đi học,tiền đâu mà đóng học phí,tiền sinh hoạt phí,lại còn một tháng nộp 15 cân gạo nữa,nhà mình biết lấy đâu ra.
- Có thế nào con cũng không được bỏ học.Con là niềm tự hào của mẹ.Chỉ cần con chăm chỉ học hành,còn những việc khác,con không phải bận tâm.
Hai mẹ con tranh luận rất lâu,cậu kiên quyết không đi học nữa vì không muốn mẹ mình khổ.Cậu trở nên ngang bướng và lì lợm.Phải đến khi nóng nảy quá không kiềm chế được ,mẹ cậu giơ tay tát cậu một cái vào má,cậu mới sững người lại.Đây là cái tát đầu tiên trong đời cậu con trai mười sáu tuổi.Mẹ cậu ngồi thụp xuống đất và khóc nức nỡ…
Nghe mẹ,cậu khăn gói vào trường nhập học.Lòng cậu nặng trĩu.Người mẹ đứng lặng hồi lâu,nhìn bóng con trai khuất dần…
Ít lâu sau,có một người mẹ lặc lè vác bao tải dứa,chân thấp chân cao đến phòng giáo vụ.Chị nộp gạo cho con trai.Chị là người đến muộn nhất.Đặt bao gạo xuống đất,chị đứng thở hổn hển một hồi lâu rồi nem nép đi vào.
Thầy Hùng phòng giáo vụ nhìn chị,nói:
-Chị đặt lên cân đi.Mở túi gạo ra cho tôi kiểm tra.
Chị cẩn thận tháo túi.
Liếc qua túi gạo, hàng lông mày của thầy khẽ cau lại,giọng lạnh băng:
-Thật chẳng biết nên nói thế nào.Tôi không hiểu sao các vị phụ huynh cứ thích mua thứ gạo rẻ tiền đến thế cho con mình ăn.Đấy,chị xem.Gạo của chị lẫn lộn đủ thứ,vừa có gạo trắng vừa có gạo lức lẫn gạo mốc xanh đỏ,cả cám gạo nữa,đây còn có cả ngô nữa… Thử hỏi,gạo thế này,chúng tôi làm sao mà nấu cho các em ăn được.
Thầy vừa nói vừa lắc đầu. - Nhận vào.
_ Thầy nói ,không ngẩng đầu lên,đánh dấu vào bảng tên của học sinh.
Mặt người mẹ đỏ ửng lên.Chị khẽ khàng đến bên thầy nói:
-Tôi có 5 đồng,thầy có thể bổ sung vào thêm cho cháu để phụ tiền sinh hoạt phí được không thưa thầy?
-Thôi,chị cầm lấy để đi đường uống nước. _ Thầy nói và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn người phụ nữ tội nghiệp đang loay hoay,khổ sở,mặt đỏ ửng lên,chân tay thừa thải vì chẳng biết làm thế nào.Chị chào thầy rồi lại bước thấp bước cao ra về.
~*~
Đầu tháng sau,chị lại đến nộp gạo cho con trai.Thầy lại mở túi gạo ra kiểm tra rồi lại cau mày,lắc đầu.Thầy có vẻ lạnh lùng ,ác cảm:
- Chị lại nộp loại gạo như thế này sao? Tôi đã nói phụ huynh nộp gạo gì,chúng tôi cũng nhận, nhưng làm ơn phân loại ra,đừng trộn chung như thế này.Chúng tôi làm sao mà nấu cơm cho ngon để các em ăn được? Chị nghĩ thử xem,với loại gạo hổ lốn thế này,liệu chúng tôi có thể nấu cơm chín được không? Phụ huynh như các chị không thấy thương con mình sao?
- Thầy thông cảm.Thầy nhận cho,ruộng nhà tôi trồng được chỉ có thế ! Người phụ nữ bối rối.
- Thật buồn cười cái nhà chị này ! Một mảnh ruộng nhà chị có thể trồng đến hàng trăm thứ lúa thế sao? Nhận vào ! Giọng thầy gằn từng tiếng và vẫn không ngẩng đầu lên nhìn chị.
Người mẹ im bặt,mặt chị trở nên trắng bệch,nhợt nhạt.Chị lí nhí cảm ơn thầy rồi lại lặng lẽ bước thấp,bước cao ra về.Dáng chị liêu xiêu,đổ vẹo trong cái nắng trưa hầm hậ như đổ lửa.
~*~
Lại sang đầu tháng thứ ba của kỳ nộp gạo.Chị lại đến.Vẫn dáng đi xiêu vẹo,mồ hôi mướt mải trên trán,ướt đẫm lưng áo của người mẹ trẻ.Bao gạo nặng dường như quá sức với chị.
Thầy lại đích thân mở túi gạo ra kiểm tra.Lần này,nét giận dữ in hằn trên mặt thầy.Thầy rành rọt từng tiếng một như nhắc để người phụ nữ ấy nhớ:
- Tôi đã nói với chị thế nào.Lần này tôi quyết không nhân nhượng chị nữa.Chị làm mẹ mà sao ngoan cố không thay đổi thế này.Chị mang về đi.Tôi không nhận !
Người mẹ thả phịch bao gạo xuống đất.Dường như bao nỗi ấm ức,đau khổ va bất lực bị dồn nén bao ngày đột nhiên bừng phát.Chị khóc.Hai hàng nước mắt nóng hổi,chan chứa trên gương mặt sớm hằn lên nét cam chịu và cùng quẫn.Có lẽ,chị khóc vì tủi thân và xấu hổ.Khóc vì lực bất tòng tâm.
Thầy Hùng kinh ngạc,không hiểu đã nói gì quá lời khiến cho người phụ nữ trẻ khóc tấm tức đến thế.
Chị kéo ống quần lên để lộ ra đôi chân dị dạng.Một bên chân quắt queo lại
- Thưa với thầy,gạo này là do tôi... Tôi đi ăn xin,gom góp lại bao ngày mới có được.Chẳng giấu gì thầy,chân cẳng tôi thế này,tôi làm ruộng thế nào được nữa.Cháu nó sớm hiểu chuyện,đòi bỏ học ở nhà giúp mẹ làm ruộng.Thế nhưng tôi kiên quyết không cho,kiên quyết không để con tôi thất học.Có học mới mong thoát khỏi cảnh cơ cực này.Nhà chỉ có ha

363 nhận xét:

  1. Hehe... ghế này mình nhớ là đã ngồi đầu rùi mà ta, hay là bỏ sót, dzị mà cũng chưa có ai ngồi, cho póc tem nha các bro.

    Trả lờiXóa
  2. P.Anh giành ghế làm gì vậy ..thấy N.Mai viết không, P.Anh có gì cần tâm sự thì nói ra đây Chi giải quyết cho ..nhất là chuyện kỷ niệm thời cắp sách đến trường đó.

    Trả lờiXóa
  3. Sáng nay Chi dậy sớm, không biết làm gì nên ngồi đọc truyện thiếu nhi hì hì..hơi vớ vẩn các bạn nhỉ ! Rồi Chi lại qua đọc tiếp comment của Minh Trang thấy lời văn của M.Trang dễ thương quá ..nó nhè nhẹ ..lãng mạn , gợi nhớ một chút gì đó về thời xa xưa của tuổi học trò ..có tiếng dế kêu và ve sầu kêu ve ve .Chi chợt nhớ tới truyện ngắn mà Chi đọc sáng nay ,các bạn có muốn đọc không há , Chi cứ đưa lên đây để các bạn cùng thư giãn một chút nhé . Ve sầu đi họcTruyện thiếu nhi của Trọng Bảo Trong khu vườn nọ có một gia đình nhà ve sầu. Một chú ve sầu con đang tuổi ham chơi. Suốt ngày chú là cà, lêu lổng lang thang khắp vườn. Chú làm quen được với một thằng dế mèn con. Cả hai quậy phá khắp nơi, khiến bố mẹ chúng phải thường xuyên phải nghe lời phàn nàn của hàng xóm, láng giềng. Một hôm, bố ve sầu bảo: - Ngày mai con phải đi học thôi! - Học để làm gì ạ? Ve sầu con hỏi lại. Bố giải thích: - Học để biết chữ con ạ! Mẹ ve sầu thì âu yếm: - Mẹ sẽ mua cho con cuốn vở, cây bút và cả một cái cặp sách thật đẹp nhé! Thế là ve sầu con chuẩn bị đi học. Nhưng nó lại nghĩ đi học rồi thì không biết có còn được đi chơi nữa không, mà không được đi chơi thì học để làm gì nhỉ. Buổi sáng hôm sau, mẹ phải gọi mãi ve sầu con mới tỉnh giấc. Nó quáng quàng ăn sáng rồi vội vàng đeo cặp sách đến lớp. Đang đi, nó chợt nghe tiếng gọi giật: - Này! Đi đâu mà vội vã thế! Nó nhìn quanh. Thì ra đó là thằng bạn thân dế mèn đang khua thanh gươm gỗ chém lia lịa trong bãi cỏ non bên đường. - Tớ đi học đây! - Học để làm gì? - Thì... học là để biết chữ! Cậu cũng phải đi học đi... Dế con băn khoăn: - Nhưng tớ không có sách vở. Cậu đợi tớ chạy về nhà lấy nhé. Ve sầu con đứng chờ dế con. Mãi chả thấy dế ra, nó đành một mình đi đến lớp trước. Trong lớp, các bạn kiến, chuồn chuồn, ong mật đang chăm chú học bài. Thầy giáo đã dạy đến chữ "e". Ve sầu con vội vàng ghi luôn chữ "e" vào vở rồi hí hửng chạy luôn ra khỏi lớp. Nó vừa chạy vừa reo lên: - A... a... mình... đã... biết... chữ... biết... chữ... rồi... Lúc đó dế con mới cầm cuốn vở nhàu nát chạy đến. Nhìn thấy ve sầu con, dế con vừa thở vừa hỏi: - Cậu đã học được chữ chưa? - Được... được rồi! Cậu vào ngay đi, thầy vẫn còn đang dạy đấy! Dế con len lén bước vào lớp học. Lúc này thầy giáo đã dạy đến chữ "i". Dế con cũng vội ghi ngay lấy chữ "i" vào vở và lao luôn ra khỏi lớp gào to: - Biết...biết... chữ... đã biết chữ rồi...! Dế con gặp ve sầu con ở bãi cỏ. Cả hai đều rất phấn khởi vì đã biết chữ. Chúng đâu có hiểu là ngoài chữ e và chữ i ra còn có nhiều chữ khác nữa mà chúng chưa biết. Chúng liền xé luôn sách vở, ném bút đi, coi sự học hành như thế là đã đủ rồi, xong rồi. Từ đó chúng thường xuyên rủ nhau trốn học, đi chơi. Gặp ai chúng cũng tự hào khoe khoang là mình có chữ, là người có học. Chúng càng trở nên kênh kiệu và tỏ vẻ khinh người ra mặt. Cũng bởi ngộ nhận và lười biếng vậy, cho nên cả đời ve sầu con và dế con mỗi đứa chỉ biết đúng có một chữ duy nhất. Vì thế ngày ngày trên cành cây cao chỉ nghe thấy tiếng ve sầu ra rả đọc mãi một chữ "e...e...e... e..." và dưới mặt đất thì dế mèn chỉ biết ri rỉ lẩm nhẩm mỗi một chữ "i...i...i... i..." mà thôi.

    Trả lờiXóa
  4. PA có cái thắc mắc nhưng kg biết hỏi ai để gỡ rối cái 'tơ lòng thòng' này hết á. Nay post vào topic mạn đàm này để chúng ta cùng đàm đạo nha, thắc mắc của PA như thế này nè các bạn.Gần đây trong một số chương trình TV và cả trên văn viết của báo giới, PA thấy họ hay dùng hai từ là : Cặp đôi.Từ cặp đôi nhằm để chỉ một cặp hay một đôi hoặc 2 con người cụ thể. Chưa vội nói đến 2 từ này nó đúng hay sai nhưng theo PA là nó thừa vì: - Đã là một cặp thì chắc chắn nó phải là 2 rồi.- Còn từ đôi, tự thân nó cũng nói lên là 2 rồi.Kg lẽ MC và giới viết văn dùng từ cặp đôi cho nó ra vẻ quan trọng, hay là họ muốn nhấn nhá gì ở chỗ này đây kg biết. Theo PA từ cặp đôi đang bị dùng một cách hết sức cẩu thả, có thể vốn từ tiếng Việt của họ wá dư thừa chăng ?Hepl me...Muốn diễn tả là 2 mà đi dùng : cặp đôi, người NN họ sẽ hiểu ra sao đây, có thể họ sẽ hiều là 4 đó, đúng kg các bạn ? Các bạn có nhã hứng thì chúng ta cùng mạn đàm nhé.

    Trả lờiXóa
  5. L nghỉ chử "cặp" ở đây có nghĩa rộng hơn là:(gộp lại). Ví dụ:Hai người là một cặp,ba bốn người có thễ gọi cặp ba,cặp bốnTiếng Việt là một ngôn ngữ mới so với các nền ngôn ngữ khác,nên thường gây ra nhiều tranh luận,mà mục đích chỉ là muốn thống nhất cách dùng cho mọi người.Đây là vấn đề mà các nhà soạn thảo,viết sách đã từng tranh luận từ xưa đến giờ và vẫn chưa thống nhất.Nghĩ vậy mờ hỏng bít phải hong?Xin các bạn góp ý,cảm ơn trước :p

    Trả lờiXóa
  6. Originally posted by Kimchi12B:từ này xuất hiện lúc sau này đấy chứ P.Anh ..nếu nói về nhiều câu kỳ cục thì ôi thôi trăm ngàn câu khó hiểu lắm . Đúng từ cặp đôi mới xuất hiện gần đây thôi, nó bị lạm dụng thái quá nhất là trên các chương trình TV, kg biết các bạn thì sao chứ PA nghe thật chướng cái lỗ nhĩ wá.Originally posted by heoconlong:ba bốn người có thễ gọi cặp ba,cặp bốnLong ơi, nếu như vậy người ta thường gọi là bộ tam, bộ tứ thì phải, PA chưa nghe cặp ba hay cặp bốn bao giờ à nghen.

    Trả lờiXóa
  7. Chi thì nghĩ câu này nói theo thói quen, ví dụ như gateau là bánh mà mọi người cứ nói là bánh gateau, mà từ cặp đôi này sao Chi không bao giờ nói há, Chi chỉ nói cái cặp này thôi...từ này xuất hiện lúc sau này đấy chứ P.Anh ..nếu nói về nhiều câu kỳ cục thì ôi thôi trăm ngàn câu khó hiểu lắm .

    Trả lờiXóa
  8. :p L nói:có thể gọi...mờ,Các bạn ui!thật ra thì 22 năm rùi L đâu được nghe tiếng Việt nhiều,nhất là có những từ mới sau này L thua luôn.Nhiều lúc coi phim VN nghe mờ không hiểu.Mà L thấy ai cũng có lý hết,tiếng Việt đa dạng quá.

    Trả lờiXóa
  9. Hi Long và các bạn.Nếu đem tra tự điển Việt Nam Bách khoa Toàn Thư thì PA chắc chắn 2 từ này kg hề đi chung với nhau đâu. Vì mỗi từ của cặp đôi đã nói lên hàm ý của nó rồi.Ở đây PA muốn nói đến lớp trẻ bây giờ hay lạm dụng từ quá đó thôi.

    Trả lờiXóa
  10. Chi thấy đáng trách là những người in và viết báo, họ viết nhiều câu rất là không đúng...ví dụ như câu:
    "...nhìn tô phở mà cô này ăn thật hoành tráng..."
    Có lẽ không cần phải bình luận nhiều phải không các bạn.
    Long ơi...Chi thấy L đi đã lâu mà viết như vậy là quá giỏi rồi, và còn các bạn khác nữa như.. Trâm Anh, Chí Phèo, Tháo,T.Đồ, các bạn viết rất hay và chuẩn mực đó, Chi rất là phục các bạn.

    Trả lờiXóa
  11. Ba bài viết của trâm Anh, Thu Thủy và Minh Trang hay quá.Cảm ơn tâm sự của Jos thật nhiều. Nhức nhối trong lòng cho 1 người bạn. Lúc nào T. cũng nhớ nụ cười thật tươi và thật phúc hậu của Bá. Cảm ơn Yến vô vàn.CP

    Trả lờiXóa
  12. Đúng là quá hay CP nhỉ!Chi đã đọc rồi,nhưng đợi trời mát sẽ ngồi nghiền ngẫm bài viết của ba bạn này lại lần nữa, còn bài viết của Jos thì Chi là nhân vậy trong đó rồi.:), nhưng cách hành văn của Jos thì thật đáng nể phục .

    Trả lờiXóa
  13. Originally posted by Phianh12D2:Nếu đem tra tự điển Việt Nam Bách khoa Toàn Thư thì PA chắc chắn 2 từ này kg hề đi chung với nhau đâu. Vì mỗi từ của cặp đôi đã nói lên hàm ý của nó rồi.Chào hai bạn Long và Phi Anh, cái từ mà các bạn đang mổ xẻ mấy ngày hôm nay Quang con lu bu quá nên chưa "đàm" với bạn, một phần là Quang muốn nói có sách, mách có chứng nên lục lọi sách vở ra và hôm nay mới trao đổi với bạn về hai từ nói trên:Theo Từ điển tiếng việt do Bùi Đức Tịnh biên soạn, nhà xuất bản Văn hoá thông tin phát hành quý I năm 2002 (trang 90) thì:cặp đôi- động từ- có nghĩa là ghép đôi trai và gái coi như là xứng với nhau, ví dụ: Chúng cặp đôi hắn với cô gái ở cạnh nhà!Vậy, mình kết luận như thế này bạn thấy có vừa ý không nghen: Cặp đôi là có nghĩa (như Từ điển đã giải nghĩa) chỉ khi nó dùng đúng ngữ cảnh! Còn những trường hợp dùng như ý nghĩa của một danh từ thì là...trật lất như bạn đã nhận định! Còn tiếng việt mà dùng trật lất vô tội vạ (hoặc thừa hoặc vô nghĩa, tối nghĩa...) như hiện nay thì vô số, Quang con tui sợ tụi mình bàn không nổi đâu, vài ví dụ một số từ ngữ mà mỗi lần đọc... trúng là mình chịu không nổi, các bạn có thích "đàm" không, đó là các từ như: Chí ít, bất cập, thanh kiểm tra, phối kết hợp, thăm quan, chuẩn đoán, ngày sinh nhật, hoàn thành xong, đó là một đáp án không chính xác v.v... hoặc còn cái gọi là ngôn ngữ CHAT mới ghê rợn nữa chứ...Chúc các bạn một ngày cuối tuần vui vẻ, hạnh phúc!Chào thân ái!

    Trả lờiXóa
  14. Chào Quang,chào các bạn(trừ mấy bạn đọc mờ hong chịu viết). Hùi mới thấy HK,chui dô ngắm hình các bạn,thấy Q hơi quen quen,rùi nghía mấy bài viết về làn hơi..truyền cảm :p của bạn,mình mới nhớ.Xưa thật là xưa,nhớ hùi đó L học 6/7 và7/7 thỉnh thoảng L hay bị..giật mình(mổi lúc xếp hàng hay giờ ra chơi)khi Q kêu ai đó,và nhờ đó mà L mới nhớ Q đó'học kề lớp L mờ).L hay đùa,đừng quạu tụi nghiệp L nha.Những kỷ niệm thân thương hùi đó tuy không nhiều mờ sao quý giá vô ngần.Trở lại chuyện tiếng Việt thì L thấy:bao la quá,nhiều từ L hiểu mà khó giải nghĩa đúng hay dịch(thỉnh thoảng L làm thông dịch"bất đắc dỉ" Việt-Pháp).Kể vui nghe:Pà con ta hay nói:đi khám bác sỷ.L thường chọc lại:BS bệnh gì mờ..dám khám? :lol: Thêm bạn,lại là bạn học hùi xưa,quý lắm.L rất vui,có dịp gặp lại nhau tha hồ "tám" Q nha!L gởi lời thăm gđ Q.Chúc các bạn vui khoẻ,mến.

    Trả lờiXóa
  15. Đọc bài Túi gạo của mẹ cảm động quá , đọc xong Chi cũng ứa nước mắt .

    Trả lờiXóa
  16. Chào Long, Bạn nói đúng rùi, cái thời lớp trung học Tổng Hợp tụi mình hồi đó thì Quang con học lớp 6, 7, 8/5. Lúc bấy giờ Quang có biệt hiệu là "Quang Bò rống" đó, oai không? Và cũng vì...rống mừng khi nghe tin được nghỉ hai giờ học mà Quang Bò rống này đã "được" thầy Nguyễn đình Liễn mời lên phòng giám thị để "thưởng" cho 3 roi nhớ đời vì tội làm ảnh hưởng tới giờ học của các lớp khác (trong đó có lớp của Long!). Hì hì, vừa rồi được gặp lại Thầy Liễn (về thăm BMT) Quang bò rống có nhắc lại kỷ niệm này, Thầy trò cười hể hả, vui lắm bạn Long ui.Hy vọng dịp gần nhất được diện kiến tôn nhan Nguyễn tiến Long (khô Nai!?).Chúc bạn và gia đình luôn vui, khoẻ, hạnh phúc!

    Trả lờiXóa
  17. Bạn Thu Thủy thân mến Qua các bài viết về ban mê cửa bạn ,làm tớ rất rất nhớ về ban mê thủa nhỏ ,đúng từng chi tiết một ,hay lắm tớ từ nhở đến lờn sống tại ban mê nên các kỷ miện ban mê màn ở trong đầu mình ,hiên nay ban mê thay đổi nhiều lắm rừng đẵ biến đi hết nhường lại cho những nhà cao tầng ,hết rừng thiên nước độc rồi bạn Chào bạn chúc bạn khỏe và có nhửng bài viết rất hay

    Trả lờiXóa
  18. Cảm ơn bài viết mới của Trâm Anh. Đọc xong thấy nhiều cảm xúc lắm Trâm Anh à. Vậy là vẫn có những "dzụ" copy giống như đám con trai hén. :D CP

    Trả lờiXóa
  19. Chào các bạnCảm ơn bài viết "Ngày Hội Khóa , một năm nhìn lại " của Minh Trang nhé. Bài viết "hơi ngắn" nhưng nói lên đầy đủ tình cảm và chân tình của bạn bè gần xa.Có 1 điều T. hơi băn khoăn và thắc mắc là sao bây chừ T. mới đọc được bài "Sương Khói tháng 3" và "Tháng 3 , Ban Mê Nắng" của Lê Văn La Vâng , và bài "Sắc tím bằng lăng " của Minh Trang . Các bạn đăng mấy bài này lên lâu chưa??? Hay CP tui đây bị bịnh "quáng gà "????? :( Mách giùm nhé.Cảm ơn nhiều.CP

    Trả lờiXóa
  20. Thấy CP viết Chi xem lại và cũng ngạc nhiên vì Chi chưa đọc mấy bài này.
    B.N.Mai hay M.Trang đăng bài các bạn nhớ chú ý .. ghi đánh dấu ô vuông ở cuối bài đó.
    Như vậy bài mới bao giờ cũng được để lên hàng đầu và khi các bạn đưa bài mới vào thì khung ngày tháng ở dãy bên phải sẽ sáng đậm lên, nhìn vào các bạn khác sẽ biết hôm nay có bài viết mới .

    Trả lờiXóa
  21. Đọc "Ngày ấy ..." của Trâm Anh làm P nhớ lại năm học cuối cấp dễ thương của tụi mình, một nỗi xúc cảm nhè nhẹ lan trong P. Và P cũng phục lăn vì trí nhớ của TA, sau bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn nhớ từng màu áo cũng như những thói quen của bạn mình.Cũng qua bài viết của M.Trang,của Thu Thủy cũng như của La Vâng giúp cho P hiểu tại sao hai chữ "Ban Mê" lại nghe thân thương đến như vậy. Cám ơn tất cả các bạn.

    Trả lờiXóa
  22. CP,KC hong co hieu tieng VN gi het,thang ba ta dau phai thang ba tay!!!!! :mad: :irked: :p

    Trả lờiXóa
  23. Hi các bạn. Lâu lắm ...từ ngày hội khóa,hôm nay T mới đủ tiền "xây... nhà" để mời các bạn ghé thăm.T hiện nay ở Km35,5-QL 26- xã Ea Phê- Krông Păc-Đăk Lăk. Hôm đi tắm biển Dốc...tình vưa rồi có dịp gặp gỡ bạn bè HK thật vui,gần gũi, cảm thấy cái tuổi trên 50 mà ai cũng trẻ đẹp ra...và rất vô tư. Trong phần giao lưu văn nghệ dưới mưa, cộng thêm chút men nồng trông ai cũng yêu đời và lãng mạng...T tặng bài thơ " GIẶT ÁO GIÙM EM"-bài thơ này T viết và đã đăng trên Tạp chí Chư Yangsin năm 2009.Xin gởi tặng các bạn HK và tặng riêng các ông làm...chồng. GIẶT ÁO GIÙM EM Sáng nay em vội đến trường Áo em anh giặt cũng thường thế thôi Mà sao lại thấy bồi hồi Vì em-vì áo-cả đôi hay là... Nước trong ngâm áo dài hoa Trời xanh dịu lặn vào tà áo em Hai tay xát nhẹ vải mềm Làn da mát mẻ - Vò thêm sợ nhàu Eo này thon gọn làm sao Eo này-nhớ thuở em trao nồng nàn Tay này tha thướt dịu dàng Bàn tay xây tổ-dẫu ngàn nắng mưa Này hương trái mọng đầu mùa Tròn căng như thuở mới vừa yêu nhau Hai tay nâng nhẹ một màu Ngàn xanh như thể từ đâu ùa về... Sáng nay giặt áo giùm em Việc thường thôi,thế mà thêm rộn ràng Ngoài sân tiếng guốc nhịp nhàng Giật mình! Anh lại mơ màng đấy thôi... (Giặt dơ xin mấy bà vợ đừng...chê nghen vì của một đồng mà công một lượng đó!) Thân chào các bạn. Chúc các bạn và gđ vui khỏe. Hẹn gặp!

    Trả lờiXóa
  24. Nước trong ngâm áo dài hoaTrời xanh dịu lặn vào tà áo em..Tươi ơi..bà xã tên Hoa..hình như Tươi làm bài thơ này tặng vợ?Hay ghê các bạn nhỉ...hai vợ chồng là Hoa Tươi ..Chi chúc hai bạn luôn tươi vui và đẹp như Avatar của bạn.

    Trả lờiXóa
  25. Gởi tặng các bạn bài thơ SỢ ( Đã đăng trên Tạp chí Tài Hoa Trẻ năm 2009). SỢ Gặp nhau rồi - Sợ phải chia tay Sợ mắt ai đêm nay lúng liếng Sợ thời gian không gian ngừng chuyển Cạn ly này - Sợ cạn môi em ! Không biết các bạn có "SỢ" lần nào chưa? Thân chào.

    Trả lờiXóa
  26. Cám ơn Tươi đã post bài SỢ. Bài thơ ngắn gọn, diễn đạt cũng hết sức đơn giản, mộc mạc nhưng giàu ý nghĩa và cảm xúc. Hoà rất thích câu cuối của bài:"Cạn ly này - Sợ cạn môi em!"Thiệt tình từ nhỏ tới chừ (cũng hơi già rùi!) Hoà chưa làm được bài thơ nào cho ra hồn ra vía cả. Cũng chẳng hiểu tại sao nhưng theo Hoà có lẽ muốn làm được thơ thì bản thân người làm thơ phải có một tâm hồn hơi đặc biệt một chút nghĩa là dễ rung động, xúc cảm trước mọi sự việc, cộng thêm một chút lãng mạn và bay bổng nữa nói cách khác là phải có tâm hồn nghệ sĩ đó.Hoà rất thích đọc thơ nhất là thơ của các bạn Hội khoá. (Mà HK mình nhiều bạn làm thơ cũng rất hay) Hoà tìm thấy được đằng sau những dòng thơ là cả một tâm tình và cả con người của các bạn nữa (Văn là người mờ!)Rất vui vì Blog HK lại có thêm một nhà thơ "cây nhà lá vườn" Trần Tươi. Có bài nào hay và tâm đắc cứ post lên để Hoà và các bạn cùng xem nhe Tươi.Nhân tiện Hoà cũng xin tặng Tươi và các bạn bài thơ 8 câu của nhà thơ Gamzatov. Hoà rất thích thơ của nhà thơ này vì tính triết lý và những phát hiện rất độc đáo của nhà thơ trước mọi sự việc. Bài này cũng có liên quan đến SỢ nhưng chắc là SỢ khác với Trần Tươi rồi. Vì là thơ dịch nên có rất nhiều bản dịch khác nhau. Hoà post hai bài dịch cho cùng bài thơ để các bạn ngâm cứu. Mỗi cách dịch đều có cái hay riêng của nó.(Bản dịch 1)Thơ về em – người anh yêu quí nhất Sợ viết ra rồi ai đó đọc qua Anh sợ người ta thông minh, trẻ đẹp Yêu mất em chứ chẳng phải chuyện đùa. Thơ về em – người anh yêu quí nhất Sợ viết ra rồi ai đó tìm xem Rồi đem nói với người yêu dấu nhất Bằng những lời anh viết để cho em. (Bản dịch 2)Anh không dám viết thơ về emVì anh sợ có chàng trai nào đấyTốt và trẻ hơn anh cũng sẽ yêu emKhi thấy anh khen em như vậyAnh không dám viết thơ về emVì anh sợ những gì anh viết đóRiêng về em và chỉ để cho emNgười khác đọc cho người yêu của họ Nhà thơ Chế Lan Viên cũng có hai bài thơ liên quan đến SỢ. Sẵn Tươi và các bạn đọc luôn cho biết nhen GIÓ MÙA ĐÔNG BẮCTừ buổi em ra đi hai lần gió mùa đông bắc thổi qua phòngLần trước lạnh vừa, lần sau lạnh gắtỞ đất nước đánh giặc này, ta chỉ sợ gió mùa không sợ giặcChỉ sợ lòng mình, ai sợ gió mùa đông.HOA THÁNG BA (Bài này nhờ Minh Trang mà Hoà mới nhớ ra đó)Tháng ba nở trắng hoa xoan.Sáng ra, mặt đất lan tràn mùi hương.Không em anh chẳng qua vườn.Sợ mùi hương, sợ mùi hương...nhắc mình.Riêng Hoà, Hoà cũng SỢ rất nhiều thứ trong đời nhưng chưa đủ ..."độ" để chuyển thành ..."thơ" như Tươi được. (Do tâm hồn hơi bị BỜM mờ!)Chúc các bạn có 1 ngày ..."lãng mạn" cùng thơ. :flirt: Thân ái!Đặng Hoà

    Trả lờiXóa
  27. Cảm ơn Hòa đã có lời bình và giới thiệu những cái "SỢ" của mỗi người trong không gian và thời gian khác nhau... Trong bài HOA THÁNG BA T.thích nhất câu "Sợ mùi hương, sợ mùi hương... nhắc mình"- dường như có một cái gì đó đồng cảm hay sao đấy ! Té ra "SỢ" mà không "SỢ" phải không?

    Trả lờiXóa
  28. Các bạn thân mến!Hoà muốn giới thiệu với các bạn một bài viết rất hay và cũng rất đáng suy nghĩ của bạn Quang con post trên Blog cá nhân HÈ BUỒN!Bài viết là nỗi bức xúc của bạn về cái "tâm" và cái "đức" của những người làm "thầy" làm "cô" hiện nay.Bản thân Hoà là giáo viên tạm gọi là người trong cuộc, Hoà càng thấu hiểu hơn ai hết những nỗi niềm và cả những uất ức của bạn trước thực trạng "con sâu làm rầu nồi canh này" và cũng chỉ biết an ủi bạn rằng: Cuộc đời là thế! Ở đâu cũng có người tốt và người xấu cả.Mời các bạn click vào link dưới đây để cùng chia sẻ với Quang con nhen.http://my.opera.com/quangcon12c1/blog/2011/06/03/he-buon

    Trả lờiXóa
  29. Hè 2011 lại đến. Một lần nữa chúng ta lại chia tay tuổi học trò. Một lần nữa chúng ta nhớ nhiều hơn về tuổi học trò-tuổi "Bắt bướm, hái hoa ép trang sách vở/ Giận hờn vu vơ gom đầy một thuở/ Để xa rồi kỷ niệm mãi còn vương...". Tươi xin gởi tặng các bạn bài thơ GIỜ CHIA TAY GIỜ CHIA TAY Rồi ngày mai tất cả sẽ ra sao Ai còn nhớ hay quên thời áo trắng Ai còn nhớ nỗi buồn vui bè bạn Cùng bên nhau những năm tháng học trò. Tuổi hồn nhiên-mơ mộng-chẳng âu lo Bắt bướm, hái hoa ép trang sách vở Giận hờn vu vơ gom đầy một thuở Để xa rồi kỷ niệm mãi còn vương. Mùa hạ ơi! Sao nhuộm đỏ sân trường? Bất ngờ quá! Những điều chưa nói hết Dòng lưu bút chẳng kịp giờ nắn nót Khóe mắt nào mặn chát giọt lệ rơi. Lửa phượng hồng thắp sáng mãi trong tôi Nguyện khắc ghi tâm bao điều sách vở Lời bảo ban của thầy cô thương nhớ Làm hành trang bước tiếp chặng đường dài. Gặp nhau đây! Ngày mai sẽ chia tay Tung cánh bốn phương-bạn bè mỗi ngả Tuổi thơ đi qua tựa như màu lá Cho cây vươn mình-Còn nhớ về nhau!

    Trả lờiXóa
  30. Tuoi oi...Yen ne hom di Doc tinh ve co nho Yen khong.. chu rieng Yen rat nho Tuoi do.:heart: :heart: :heart:

    Trả lờiXóa
  31. Chào L.Yến Đương nhiên là nhớ rồi! Hôm Y gặp lại bạn cũ ở N.H , Tươi có đọc tặng mấy câu thơ: "...Chiều nay cơn gió vô tình/ Đưa người xưa gặp lại mình ngày xưa/ Biển lòng xao động sóng đưa/ Tình ai một thoáng như vừa mưa mây."Không biết Y còn nhớ không?

    Trả lờiXóa
  32. Yến ơi...đã mở được blog chưa vậy...Chi tặng Yến tấm hình này nè.

    Trả lờiXóa
  33. "Rồi ngày mai tất cả sẽ ra saoAi còn nhớ hay quên thời áo trắngAi còn nhớ nỗi buồn vui bè bạn... Để xa rồi kỷ niệm mãi còn vương..." Cám ơn Tươi đã nói hộ "tiếng lòng" cho tất cả các bạn HK trong GIỜ CHIA TAY và nói thay cho Yến cảm xúc "xao động sóng đưa"[/B] khi "người xưa được gặp lại mình ngày xưa..." [/B](Đúng hong Yến?)Vẫn cách diễn đạt mộc mạc, giản dị, không cầu kì cốt là để thể hiện cảm xúc nên khi đọc những bài thơ của Tươi người đọc có cảm giác thật nhẹ nhàng và hơi ...vấn vương một chút.Cũng nhân nói về kỷ niệm Hoà muốn giới thiệu cho Tươi và các bạn một cách nhìn khác về những gì đã qua của một bạn cũng rất thích làm thơ và thơ cũng hơi khác với thơ của Tươi. Cả cách chọn thể loại thơ: Tươi hay chọn thể loại thơ chuẩn mực như thơ lục bát, thơ thất ngôn, thơ tám chữ...(tự Hoà mới đọc có mấy bài nên bước đầu nhận xét rứa thôi nhen Tươi, sau này nếu được đọc nhiều hơn sẽ nhận xét lại sau) và nặng về tình cảm còn bạn ni lại chọn cho mình thể thơ tự do và thơ thiên về lý trí pha lẫn một chút triết lý." ...Để xa rồi kỷ niệm mãi còn vương..." "...Kỷ niệm đã hiện hữu ngay trong chính phút giây này..."KỶ NIỆMAi sống trên đờiLòng không đầy kỷ niệmNhững chuyện buồn, muốn quên, cũng chẳng đượcNhững chuyện vui, nhớ lại, lòng không vuiThực tạimơ hồGiây phút tới và quaNào ai nắm đượcBởi lẽKỷ niệm đã hiện hữu ngay trong chính phút giây này.Hãy tồn tạiĐể mai sauSẽ còn lại trong taNhững kỷ niệmđong đầy....Phi Toàn.Đọc những bài thơ hay bài viết do chính các bạn HK "sản xuất" vẫn có cái gì đó gần gũi và thân thương hơn đọc những bài thơ và bài viết khác phải không các bạn? ;)

    Trả lờiXóa
  34. Ủa bà Hoà sưu tầm bài thơ của Toàn ở góc nào vậy? Sao thơ hay vậy mà lâu nay "hắn" không tự post bài lên cho bàn dân thiên hạ cùng thưởng thức hè!?Tui hỏi bà Hoà đừng cười: vậy chứ thơ 8 chữ có quy luật gì không vậy, nếu câu trả lời dài thì bà đưa vô hộp thư giùm tui nghen! Và nữa, nếu có làm thơ, tui cũng thích thơ có luật hơn, vì nếu lỡ ý có không được hay thì đọc lên nó vẫn có nét thơ hơn, vả lại thơ viết theo luật sẽ khó hơn, người viết cần nhiều kỹ năng ngôn ngữ hơn!

    Trả lờiXóa
  35. Ông Quang con ui!Bài thơ Kỷ niệm Phi Toàn đã post trên Blog Toàn từ lâu rồi mờ chắc ông Quang con chưa đọc đó thôi. Toàn cũng đã cho ra đời khá nhiều bài thơ, chủ yếu viết theo thể loại thơ tự do. (Chắc do bản thân người làm thơ không thích sự gò bó và khuôn phép nên chọn thể thơ này để dễ bề thể hiện cảm xúc của mình) Thơ Toàn có những tứ cũng hơi đặc biệt tức là cách đặt vấn đề và kết thúc vấn đề không giống như suy diễn bình thường của mọi người. Trước đây Blog cũ không có chuyên mục thơ văn nên các bạn cũng ngại tự đưa những bài thơ của mình lên Blog chung. Còn chừ thì có rùi và Hoà cũng rất muốn giới thiệu những bài thơ, bài viết của các bạn mà Hoà đã đọc được và cũng rất muốn từ giờ trở đi các bạn nào yêu thích thơ văn và có những bài thơ hoặc bài viết tâm đắc hãy post lên chuyên mục Góc tâm sự để mọi người cùng đọc và cùng trao đổi như vậy cũng hay phải không các bạn.Ông Quang con nói đúng đó, thơ có luật sẽ khó làm hơn vì cần nhiều kĩ năng về ngôn ngữ kết hợp với tứ thơ. Bản thân niêm luật sẽ tạo tính nhịp điệu, một trong những đặc trưng cơ bản của thơ (khác với văn xuôi) cho nên nếu làm được thơ theo đúng luật chưa nói đến ý tứ chỉ riêng về hình thức thôi cũng đã "thơ"lắm rùi. Thường những người thích sự chuẩn mực như ông Quang con hoặc Tươi chẳng hạn sẽ có khuynh hướng chọn những thể thơ có luật. Còn bạn nào thích tự do phóng khoáng chắc chắn sẽ chọn thơ tự do cho chắc ăn Hoà cũng xin mạn phép giới thiệu sơ vài nét về thơ 8 chữ để ông Quang con và các bạn biết thêm về thể loại thơ này nhen.Thơ Bát ngôn (thơ 8 chữ) Bát ngôn là thể thơ tám chữ, tức là mỗi dòng trong đoạn thơ sẽ có tám chữ. Làm thơ Bát ngôn dễ dàng hơn những thể thơ khác rất nhiều vì không bị luật thơ gò bó như những thể loại khác: Câu đầu tiên của bài thơ thì có thể tự do mà làm, vì không phải theo khuôn khổ nào hết. Câu hai và ba thì chữ cuối của câu hai và câu ba phải theo cùng vần là trắc trắc, hoặc bằng bằng, cứ hai cặp trắc lại đến hai cặp bằng cho đến hết bài thơ. Câu cuối cùng cũng tương tự câu đầu. không cần phải vần với câu nào hết, nhưng nếu chữ cuối của câu cuối có thể vần với chữ cuối câu đầu thì sẽ hay hơn. Vì Bát ngôn không có quá gò bó, từ ngữ bạn dùng sẽ làm bài thơ trở nên hay hơn, chỉ cần uốn nắn, uyển chuyển dùng từ sẽ tạo ra một bài thơ thật hấp dẫn. Bài thơ NHỚ RỪNG của Thế Lữ cũng làm theo thể bát ngôn đó ông Quang con. Gậm một khối căm hờn trong cũi sắt, Ta nằm dài, trông ngày tháng dần qua, Khinh lũ người kia ngạo mạn, ngẩn ngơ, Giương mắt bé giễu oai linh rừng thẳm Nay sa cơ, bị nhục nhằn tù hãm, Để làm trò lạ mắt, thứ đồ chơi, Chịu ngang bầy cùng bọn gấu dở hơi, Với cặp báo chuồng bên vô tư lự....Vài trao đổi thêm nhân comment của ông Quang con.Hi vọng ông Quang con sẽ sớm post những bài thơ có luật của mình cho bàn dân thiên hạ cùng thưởng thức. :D

    Trả lờiXóa
  36. Đa tạ bà Hoà nghen, ví dụ hai câu tám chữ như thế này có thể xếp vào loại thơ được hong:Ta sa cơ nhưng chẳng nhục nhằn gì, bởi Gấu mẹ vẫn lòng vô tư lự!

    Trả lờiXóa
  37. Hai câu chưa đủ một bài đâu ông Quang con ơi!Ông Quang con ráng thêm ít nhất hai câu nữa coi sao.Mà từ "nhục nhằn" hơi khó hiểu đó. Hay ông Quang con định kết hợp cả hai từ "nhọc nhằn" và "nhục nhã" thành "nhục nhằn"? :confused:

    Trả lờiXóa
  38. THÁNG SÁU.

    Lại thêm một tháng sáu nữa chầm chậm trôi. Tháng sáu với những chiều
    mưa rả rích buồn. Tháng sáu với mùa hè mênh mang những niềm vui. Tháng
    sáu với những sự kiện to nhỏ ghi dấu trong đời chung,
    riêng... Một NGÀY CỦA CHA vào Chủ Nhật đầu tiên. đến những ngày cuối
    tháng, 28 -6 lại được chọn làm NGÀY GIA ĐÌNH. Sau đó một ngày, 29- 6, Chú Ngựa Hoang - cư dân dễ thương nhất của BLOG- mang tên
    Dế Mèn đã ngưng tiếng gáy, đã nghỉ vó, dừng chân ... Và có lẽ không ít
    những ngày trong tháng cũng mang dấu ấn riêng cho một số bạn. Xin
    chúc mừng những bạn có ngày Sinh Nhật trong tháng.
    Tháng sáu năm ấy, ngày mùng 1, một cô nàng đỏng đảnh, nhiều chuyện
    ra đời với cái tên rất hợp thời trang {Tây, Ta Kết hợp}. Thế là bao
    nhiêu cao thủ trong làng đã nhảy bổ vào cô nàng nhiều chuyện ấy mà
    quẹt , mà chọt khiến cô nàng nhiều chuyện trên không ít lần xơ xác!?
    Và kết quả là ... những tình bạn nho nhỏ của những người lâu rồi không
    gặp đã nảy sinh. Cám ơn Cô nàng đỏng đảnh
    My Opera. com hoilopblog.
    Rồi cũng trong những ngày tháng sáu ấy, không biết hôm ấy có nhằm
    ngày thứ sáu hay không nữa, nhưng là nhằm đúng ngày 13 - 13 tháng sáu-
    Một dấu ấn khác đã ghi một cái "bụp" vào cuộc đời của Mù tui đây. Lần
    đầu tiêm Mù tui được gặp những con người mà nếu không có cái ngày lịch
    sử ấy , chắc là Mù tui đây sẽ ... , chắc là mù tui sẽ suốt đời chỉ
    biết "lòng vòng đứng ...ngóng" với cái đám trẻ con của mình mà thôi.
    Trong cái đêm 13 ấy, Mù tui đã nhận ra những người có mặt hôm ấy
    trăn trở đi tìm một nơi để bày tỏ tấm chân tình cùng nhau. Hóa ra
    cái thời tuổi xanh trong vắt ngày xưa đâu chỉ dành cho các bạn cùng
    lớp. Hầu hết tất cả các bạn hôm ấy, từ Việt hói đến Lý quang Liên, qua
    Tạ Trọng Đại, Vũ Tú. Từ Phi Bảo lên Đặng Hòa rồi Nghiêm ngọc Hà, Bảo
    Hưng... Hầu hết các bạn đã đều gạt bỏ tất cả những thói quen lo lắng,
    tính toan thường ngày để tìm nơi nhau một tình bạn chân thành, và
    chính cái mong mỏi thao thức ấy đã làm dậy lên trong lòng Mù tui
    những âm hưởng rộn ràng, tha thiết của giai điệu "VỀ KHUNG TRỜI TUỔI
    XANH" . Mù tui đã mường tượng ra được một hình ảnh đẹp đẽ, ngọt ngào
    của tình thân ái từ cái đêm 13 -6 năm ấy...
    Xin cám ơn những ngày tháng sáu. Xin cám ơn những sự kiện ghi dấu ấn
    "bụp, bụp" vào cuộc đời của mù tui đây. Và đặc biệt, xin cám ơn những
    tấm lòng của các bạn đã cho Mù tui đây hiểu ra rằng:
    - Tình thân ái thời học trò nó cao đẹp và lớn lao thế nào trong cuộc đời của mỗi con
    người. Mong rằng, chính tình thân ái này sẽ là những con sóng -những
    con sóng dịu dàng- luôn vỗ về, nâng niu những con thuyền bè bạn nhẹ
    nhàng cùng nhau vươn ra biển lớn. Tháng sáu ơi, Cám ơn thật nhiều
    nhé.

    JOS C1.

    Trả lờiXóa
  39. Chào các bạn ,đọc môt số comment thấy các bạn bàn tán xôn xao về thơ phú, bổng nhiên mình cảm thấy hứng thú,muốn đóng góp một vài chữ gọi là "thơ" nên ngồi tẩn mẩn xếp từng con chữ lại với nhau,sắp thành hàng cho có vần dể đọc một tý vốn dĩ mình không phải là người của thơ,văn ( học ban C ) mà ,vả lại không muốn múa rìu qua mắt thợ đâu nha ! Đây là một chút tâm sự của mình vào góc TS của HK :LỐI MÒN Có những chiều một mình qua phố vắngĐìu hiu buồn con phố nhỏ thân quen.Nắng cuối thu rớt nhẹ vàng cành lá, Vàng cả lối về, vàng áo em qua !Nắng chiều hởi ! Đưa ta về chốn cũ...Nơi có lối mòn và những vấn vương ,Nhớ nhớ lắm, những buổi trưa,buổi sángAi đứng chờ ai, sánh bước đến trường !Có những lối mòn cát nóng hè trưaNung nóng chân trần tảo tần của mẹ :Oằn nặng đôi vai cả gánh nhọc nhằn...Khuya sớm thay chồng nuôi lớn đàn con !Còn chăng ? Lối mòn dẫn vào xóm Rẫy,Mang dấu chân em mỗi tối học đêm...ánh trăng nghiêng soi đường hai chiếc bóng,Em khẻ thẹn thùng khi vai chạm bờ vai ....con đò nhỏ còn ngóng bước chân ai ?niềm nhớ thương chất đầy khoang nằm đợi ?hòa sóng nước còn tiếng hò man mác ?Hay cô lái đò, giờ đã sang ngang ?Ta vẫn thường lang thang trên lối mòn phố nhỏ,Mặc cho ai lạnh như đông, vô tình như gió ...Ta vẫn làm dấu đường bằng lá thu vàng đỏ :Để nhớ đường về tìm lại ... một bờ vai !

    Trả lờiXóa
  40. Anh Hải ơi...hay quá! Chi sẽ đọc mấy lần nữa mới được, Chi không ngờ tướng tá anh nhìn ..như vậy mà thơ lại nhẹ nhàng man mác...Originally posted by hoanghai59:Có những chiều một mình qua phố vắngĐìu hiu buồn con phố nhỏ thân quen.Nắng cuối thu rớt nhẹ vàng cành lá, Vàng cả lối về, vàng áo em qua !..Nắng cuối thu rớt nhẹ vàng cành lá...dễ thương quá anh Hải...anh làm Chi nhớ lại những kỷ niệm ngày xưa..với tuổi học trò nhiều mơ mộng.Cám ơn anh thật nhiều.Ah! Xóm Rẫy là ở đâu vậy anh Hải?

    Trả lờiXóa
  41. Originally posted by hoanghai59:Nắng chiều hỡi ! Đưa ta về chốn cũ...
    Nơi có lối mòn và những vấn vương ,

    -Hay lắm anh Hải ơi.Tú tiếp thêm cho có chút vị của Lối mòn ngày xưa nhé anh.
    Có một chiều, sánh đôi trên phố nhỏ, Bâng khuâng về, hai đứa giận hờn nhau. Nắng nghiêng rọi, rớt trên vai áo lụa, Áo em vàng, tím cả góc trời thu. Chiều thu hỡi! Có xa rồi mới nhớ, Nắng rơi nhiều, em có hiểu tình tôi. Nhớ hay quên, những sáng thật bồi hồi, Ta sánh bước trên con đường đến lớp. Để tan trường hai ta sánh bước, Có lối mòn, nóng bức chân ai? Em thẹn thùng, ai đó gọi ai? Trăng đã ngả khuya nay lạnh quá... Niềm thương nhớ, hai ta cùng đợi, Thoáng dáng chiều, ai ngóng đợi ai??? Cô bé nhỏ, sang sông lỗi hẹn, Bến sông buồn, thiếu bóng chàng qua. Ta vẫn bảo, lang thang phố nhỏ, Thoáng bâng quơ, tìm chút vần thơ. Con đường nhỏ, lối mòn bỏ ngỏ, Tình đã thơ, cảnh cũ xa mờ...!


    Trả lờiXóa
  42. Hoàng Hải ơi! "Lối mòn" đưa ta về với những kỷ niệm hồn nhiên của tuổi học trò pha một chút buồn man mác...Câu thơ có hồn " Nắng cuối thu rớt nhẹ vàng cành lá/ vàng cả lối về, vàng áo em qua!" -động từ "rớt " dùng thật đắc! Hai câu thơ thôi bỗng thấy cả mùa thu chợt ngập tràn cả không gian, ngập tràn cả lòng người...Vâng! Mùa thu riêng của em - anh ,để cho ai đó " nhớ đường về tìm lại...một bờ vai!"

    Trả lờiXóa
  43. Tú ui,"Chôm" ở đâu ra hình anh Hải và " cô lái đò, giờ đã sang ngang" dzậy :confused:

    Trả lờiXóa
  44. Cám ơn các bạn nhiều lắm , HH sẽ cố gắng phát huy !

    Trả lờiXóa
  45. Originally posted by trantuoic1: Hoàng Hải ơi! "Lối mòn" đưa ta về với những kỷ niệm hồn nhiên của tuổi học trò pha một chút buồn man mác...Câu thơ có hồn " Nắng cuối thu rớt nhẹ vàng cành lá/ vàng cả lối về, vàng áo em qua!" -động từ "rớt " dùng thật đắt! Hai câu thơ thôi bỗng thấy cả mùa thu chợt ngập tràn cả không gian, ngập tràn cả lòng người...Vâng! Mùa thu riêng của em - anh ,để cho ai đó " nhớ đường về tìm lại...một bờ vai!"

    Trả lờiXóa
  46. Hay lắm Tú ơi ! "Cô bé nhỏ sang sông lỗi hẹn/ Bến sông buồn..." chắc là do "dại dột " thôi! TT gởi tặng các bạn ( riêng tặng Vũ Tú) bài thơ "MIỀN KÝ ỨC TUỔI THƠ": MIỀN KÝ ỨC TUỔI THƠ Miền ký ức tuổi thơ đong đầy tiếng ve tinh nghịch con chuồn chuồn cắn rốn cho lũ trẻ biết bơi em lên bờ - phương trời xa lắc chú cá sấu nằm chờ... Miền ký tuổi thơ đong đầy tiếng cười vô tư nhảy dây, đá cầu, ù chạy rồng rắn... đứt đuôi chưa đến được cổng trời. Miền ký ức tuổi thơ ta dại dột chơi trò bịt mắt hai tay quờ quạng mãi bây giờ... vẫn xa một tầm tay ! (Đã đăng trên Báo Đăk Lăk năm 2009)

    Trả lờiXóa
  47. Cảm ơn Tú. Tươi và anh Hải. T. hay đọc đi đọc lại những bài thơ và hay để ý từng chữ để tìm hiểu tâm tình của tác giả. Những bài của các bác đăng lên nghe được quá xá. Còn Phi Toàn nữa, có bài gì mới hong? Hy vọng sẽ có thêm vài ba bạn đăng thêm những bài thơ của mình và cũng hy vọng trang này sẽ là trang thật phong phú.Thêm nữa, cảm ơn Rô đã viết bài "Tiếng Dế gáy trong Cánh đồng Bình Yên ". Đọc bài của Rô và Yên mà T. nhớ nó quá sức. Hồi xưa giọng nói của nó vẫn nhỏ nhẹ và từ tốn như Rô đã viết.Cũng may cho T. Sự ra đi của của nó cũng là sự trở về của CP.T.

    Trả lờiXóa
  48. PToàn đây CP ơi! Đọc thơ của Tươi, Tú và anh Hải hay quá, thật nhẹ và sâu lắng. Còn T này thì có lẻ chưa đủ say, chưa đủ vui và buồn, chưa đủ nhớ và quên nên chẳng viết được câu nào.Năm ngoái khi Diệm vừa đi, sự xuất hiện của CP làm mọi người thật bất ngờ và sướng vui. K Chi thi cứ ngỡ rằng "ma", vừa sợ vừa lo. Sự trở về của CP cũng là một phép màu của hội khóa đó. Cho T hỏi CP một câu nhé:Khi Diệm gần đi, D có nói với T, gần như năn nỉ CP vào Blog cho vui, sao lúc ấy bạn chưa vào? Mà bạn vào ngay khi D ra vậy. Nếu kg tiện thì cũng kg cần trả lời đâu nhé! Chúc mọi người vui vẻ.

    Trả lờiXóa
  49. Toàn ơi! Toàn lại hỏi cái câu Chi đã hỏi CP từ đầu...tại sao CP lại hứa với D sẽ về làm D chờ đợi! Gìơ thì Toàn lại hỏi CP như vậy nữa. Can đảm lên CP!Originally posted by ChiPheoC3:Cũng may cho T. Sự ra đi của của nó cũng là sự trở về của CP..CP viết câu này như là điều tỉnh ngộ...có đúng vậy không CP.

    Trả lờiXóa
  50. "LL" gởi lại Niềm Thương Nhớ để Trần Tươi bớt nhớ nhung.:lol: http://my.opera.com/CBLL/blog/2011/06/24/niem-thuong-nho

    Trả lờiXóa
  51. Chi ơi! Hứa và hứa lèo là chuyện bình thường thôi mà. Mình chỉ nhớ trong mắt Diệm, CP là người bố, người chồng tốt và dạy con ngoan, còn sợ vợ hay không thì...chưa biết:lol:

    Trả lờiXóa
  52. Hứa lèo là Toàn ...sợ vợ cũng là Toàn chứ ... :lol: :lol: :lol:

    Trả lờiXóa
  53. Quyết tử quân Ngô Mây liều chết ôm bom ba càng lao vào xe tăng giặc làm cho lợi thế vũ khí của giặc trở thành vô nghĩa, Trừ Văn Thố, Phan Đình Giót lấy thân mình lấp vào lổ châu mai làm tắt họng đại liên trong công sự kiên cố của giặc, Bế Văn Đàn lấy thân mình làm giá súng cho đồng đội có lợi thế bắn máy bay giặc, Tô Vĩnh Diện hy sinh thân mình lấy thân chèn pháo, không cho khẩu pháo nặng hàng tấn rớt xuống vực sâu.Còn chúng ta thì sao khi Trung Quốc....?

    Trả lờiXóa
  54. Hình như cái tên cũng phản ánh được tính cánh con người. Quả đúng là Phi Anh không sai :yes: :knight: :knight: :knight:

    Trả lờiXóa
  55. Cảm ơn CBLL đã Gởi bài TÌNH CHA-bài thơ thật sâu sắc với bài học đạo lý làm con! Riêng NIỀM THƯƠNG NHỚ không biết có gởi lộn địa chỉ...không zậy?!

    Trả lờiXóa
  56. :knight: :knight: :knight:

    Trả lờiXóa
  57. Tinh thần yêu nước cao độ nhỉ? Hoan hô hai bạn .

    Trả lờiXóa
  58. Nhân đọc tản văn "Nỗi nhớ Cúc Quỳ vàng" của MT, TT xin giới thiệu với các bạn bài thơ "HOA DÃ QUỲ" để cho ai đó nhớ nhiều hơn về Cúc Quỳ vàng HOA DÃ QUỲ Em-thảm Dã Quỳ trên cao nguyên xanh cái nắng cái gió làm thêm rực rỡ chút hoang sơ nồng nàn khiến tim anh chực vỡ ! Em-cô gái miền sơn cước gùi nắng-gùi gió-cõng hoa về nhà dát vàng bản làng một góc làm anh ngất ngây bờ vai tròn, dáng thon ché rượu! Dã Quỳ em ơi ! cho anh chìm trong nắng trong gió chìm trong ché rượu cần vít cong làn môi chìm trong mắt em chếnh choáng nhẹ trôi... Em-hoa Dã Quỳ trên cao nguyên xanh ! (T.T)

    Trả lờiXóa
  59. "Em-cô gái miền sơn cướcgùi nắng-gùi gió-cõng hoa về nhàdát vàng bản làng một góc"Hội khoá chúng ta cò nhiều bài văn viết về hoa DQ rất hay của MTrang, TThuỷ, Rô...Bài thơ của TTươi làm hoa Dã quỳ và bản làng thêm đẹp, Tây nguyên thêm tươi, lòng người thêm ấm áp. Chúc mừng bạn có bài thơ hay về hoa Dã quỳ.

    Trả lờiXóa
  60. Bạn Tươi làm thơ đầy ý nghĩa và đầy màu sắc.Bạn làm nhiều hơn để các bạn thưởng thức nhé!Tháo

    Trả lờiXóa
  61. Cảm ơn Quang đã đăng bài của Sáng lên. Bài này thật là đáng cho chúng ta suy nghĩ. Chỉ tiếc là CP tui đây chưa có kinh nghiệm nhiều về vấn đề này nên chẳng biết nói sao. Nhưng dù sao thì ý kiến của Sáng thật đáng tôn trọng. Vì ở bên này ,T. thấy có rất nhiều nhà thờ đã xây xựng giống như ý của Sáng rồi. Có nghĩa là kiểu cách xây của họ làm cho chúng ta thấy Thượng Đế rất gần gũi với con người. Có 1 Cha hỏi T. " Vậy con nghĩ Chúa là ai??". T. mới trả nhời "Chúa là nhân vật cao trọng , vô hình bla bla bla ...". Và Cha mới nói rằng: " Thằng này nói tầm bậy , Chúa chính là con , vì con với Chúa là một. Hãy sống giống như Chúa đi con...."Ha ha, hê hê.CP

    Trả lờiXóa
  62. Originally posted by ChiPheoC3:" Thằng này nói tầm bậy , Chúa chính là con , vì con với Chúa là một. Hãy sống giống như Chúa đi con...."Hì hì, Chí Phèo trích dẫn ở đâu ra: Tân Ước, Cựu Ước, hay...Mơ Ước? Đoạn sau Quang con không biết thực hư ra sao nhưng thấy Cha nào đó nói đoạn đầu hoàn toàn chính xác (cái đoạn "thằng này nói tầm bậy...").Hì hì, đùa Chí Phèo cho vui! Quang con vô tình lang thang trên mạng mà đọc được bài viết của bạn Sáng, thấy cái tên quen hoá ra bạn ý học lớp C1 với Quang con, thấy bài viết hay hay và có tâm huyết với Nhà Thờ (vì Sáng ở Đăkmil, gia đình cũng sùng đạo) nên Quang con mạo muội đưa lên blog HK (tiền trảm hậu tấu, đưa lên rồi mới xin phép ông Sáng!) cho các bạn nào có cùng mối quan tâm với bạn Sáng biết nhằm giao lưu, trao đổi.Chúc các bạn một ngày lành (cũng coppy của Phi Anh)!

    Trả lờiXóa
  63. Chi đọc bài của Sáng do Quang đưa Chi nhớ lại có một lần đi tìm cơm tấm Ba ghiền ở SG cách đây không lâu.Chi nhớ tiệm cơm đó nằm ngay đường ray xe lửa , đi từ đường Lê văn Sỹ xuống quẹo trái nếu Chi nhớ không lầm, nhưng hôm đó đi loanh quanh mãi mà vẫn tìm không ra và khi hỏi đường thì người ta nói ngay nhà thờ Ba Chuông đi tới, cuối cùng cũng thấy nhưng đứng trước nhà thờ Ba Chuông mới được xây cất lại ..Chi cũng không hiểu sao hình mái vòm cong như thế này lại không làm cho mình cảm giác hài lòng...hay đã quen mắt nhìn tháp nhọn hình chóp rồi. Nhưng đây lại là công trình có một không hai của SG! Chi chỉ nói cảm nghĩ của mình thôi vì đây là lĩnh vực chuyên môn của các kiến trúc sư công trình .Nhân nói thêm về không gian ấm áp trong thánh đường, nếu bạn nào có đạo sẽ cảm nhận được điều này khi dự lễ trong Tòa giám mục BMT với không gian ấm cúng trang nghiêm và gần gũi bình dị vô cùng.

    Trả lờiXóa
  64. Kim Chi:Truoc het Thao nho Chi xoa giup "comment" Thao ghi chi co mot lan cho anh Tran Tuoi vay ma hien thi toi hai (2) lan tren blog cua Hoi Khoa.Thu hai, Thao cong nhan dieu Chi nhan xet ve kien truc nha tho co mai cong thi hoi xa la mot chut doi voi moi nguoi. Tuy nhien, nha tho co mai cong trong gan gui voi van hoa dan toc Viet Nam. Thao chua mot lan ra tham Mien Bac nhung duoc thay hinh nha tho Phat Diem va cam thay co nhieu net rat Viet Nam.Ket hop hai hoa giua van hoa dan toc va biet chon loc nhung cai hay cua van hoa thuoc cac dan toc khac la mot dieu that dang tran trong.Chi va anh Chuong may hom nay co thuong di tham anh Hung khong? Cau mong van dieu an lanh den voi tat ca moi nguoi.Thao (viet o cho lam nen khong bo dau tieng Viet duoc. Mong thong cam!)

    Trả lờiXóa
  65. Tháo mến! Tháo Lan và hai nhóc vẫn khỏe chứ, hè này gia đình có định đi chơi đâu không ? Bên đó có hay mưa không hả Tháo...Tháo nói đến nhà thờ Bùi Chu và Nam Định làm Chi nhớ tới thằng em khi nó đi HN về, nó cứ tấm tắc khen và Chi cũng xem qua hình những ngôi Thánh đường được xây dưới thời Pháp thuộc với kiến trúc đẹp và uy nghi, kiến trúc Gothic kiểu Pháp và Tây Ban Nha thật là ấn tượng , các bạn nhấn vào google sẽ thấy. Nhưng Chi vẫn thấy vẻ đẹp cổ kính luôn mang lại một điều gì đó trang nghiêm làm cho tâm hồn mình yên tĩnh và thư thái hơn !Chi vẫn hỏi thăm thường xuyên Hòa ..anh Hùng đỡ nhiều , tay đưa lên đưa xuống được , chỉ có các ngón tay cử động hơi khó và điều trị tiếp khoảng 3,4 tuần nữa sẽ về, còn Hòa thì ghiền cơm bệnh viện nên cũng giả bộ đau để nằm đó cho tiện, khỏi chạy đi chạy về đó Tháo. Chi xóa bớt giùm Tháo rồi đó .Chúc gia đình Tháo Lan bình an nhé!

    Trả lờiXóa
  66. Kim Chi oi:Bay gio la thang 7 cho nen mien Tay Bac My cung co nhieu ngay nang am trong thang. Hy vong thang 8, va ca thang 9 se tiep tuc co nhieu ngay that am ap. May thang truoc ngay nao cung mua va mua dai dang den phat buc vi chang lam gi duoc nhieu o ben ngoai.Thao da nhan duoc DVD Dem Nhac Trinh va duoc nghe giong noi va giong hat truyen cam cua Kim Chi. Ca nha rat thich xem DVD ay.

    Trả lờiXóa
  67. Cám ơn Tháo ! Chi muốn kể cho Tháo nghe một chuyện vui thôi, các bạn có đọc cũng đừng hiểu lầm Chi nhé.Hôm Khánh, Tường và Tú ngồi ở nhà Chi chơi..mọi người nói về đĩa nhạc Trịnh , Tường D1 nói...bữa nay mới nghe giọng Chi hát đó, Chi hát hay ghê ...Khánh thì nói ..Khánh chẳng thấy ai hát hay cả..chỉ được mỗi con nhỏ mặc áo xanh là hát hay thôi...Chi hỏi nhỏ nào ...thì ra là chị Yến chị của Toàn Bảo, người ta lớn vậy mà Khánh kêu con nhỏ :( :( :( nhưng điều Chi buồn cười là bài đó do Chi hát, vì khi thâu lại thì chị Yến ở xa nên Chi thâu giùm luôn :) :) :) như vậy hát giùm hay hơn là mình hát hihihi...

    Trả lờiXóa
  68. Originally posted by Kimchi12B:nhưng điều Chi buồn cười là bài đó do Chi hát, vì khi thâu lại thì chị Yến ở xa nên Chi thâu giùm luôn Hả Hả Hả........ :faint: :faint: :faint: Nghe lại thì mới biết KC hát. Hết bít lun.Mà trong cái DVD này , T. thấy khó mà phân biệt ai hay, ai dỡ. Vì bài nào nghe cũng được hết. Mà trong cái đám liền ông í. CP thấy hai giọng thật là đặc biệt. Một là của Tuấn B. Hai là của của bác Chương. Nhất là câu "...Cuộc đời đó có bao lâu mà....chữi thề.... "Các bạn có phẻ hong????CP

    Trả lờiXóa
  69. "...Cuộc đời đó có bao lâu mà....chữi thề.... "Nghe câu này của CP, PT này không...chịu nổi vì nó thực như...điếm.Trưa nay giỗ đầu của bố NMai, mình rất vui được gặp nhiều chiến hữu, đặc biệt là Trần Quốc Triệu (9B và D4), cứ nhầm Tuấn A và Tuấn B, Trong khi Tuấn B thiệt thà như điếm, còn Tuấn A nhà mình thì bặm trợn, nên các bạn mới đặt tên là CP chứ!"còn Hòa thì ghiền cơm bệnh viện nên cũng giả bộ đau để nằm đó cho tiện, khỏi chạy đi chạy về đó Tháo" Câu này Chi viết cũng đúng, hôm nào PT nói Hoà nghe để hai bạn...chửi thề chứ CP hỉ?Mà CP này, đại ca Long cũng như Tr Anh đã về, chẳng lẻ CP cứ hẹn mãi rồi không về được, rồi lại...chửi...đời(không thề nữa) ư?Ngày cuối tuần vui vẻ nhé!

    Trả lờiXóa
  70. Cảm phục rất nhiều về nhóm bạn trường Cấp 3 Ban Mê Thuộc. Hôm nay mình góp vài cảm nghỉ để tán đồng gián tiếp của mình về bài viết của KTS nguyễn Văn Sáng. Mình không phải là người theo đạo Thiên Chuá, không hiểu biết nhiều về kiến trúc, không phân biệt lối kiến trúc Gothicque hay Baroque. Vùng mình ở cứ mỗi địa phương nhỏ ở vùng quê thì có một ngôi nhà thờ, có nhà thờ được xây dựng từ thế kỷ thứ 14 cũng có nơi xây dựng thế kỷ 19 nhưng mỗi nhà thờ đều có dáng vẻ riêng của nó. Từ khi qua đây mình có thêm ý nghĩ chụp ảnh tất cả các nhà thờ mà mình đã đi qua (vì có nhiều nhà thờ mà)Cái nhìn đầu tiên bên ngoài thấy nhà thờ có dáng vẻ đẹp, đặc biêt của cư dân vùng đó thì mình chụp rất nhiều hình, nếu không thì có khi chỉ ngó mà có khi không có tấm hình nào cả. Bên trong nhà thờ do cách sắp xếp mà mỗi nơi mình đều có cảm giác khác nhau, thanh thoát, tôn nghiêm hay chỉ là cảm giác tò mò do tham quan nó. Tất cả đều là cảm giác nhưng lại nói lên cái hồn của mỗi nhà thờ mà du khách có thể xem để tâm đắc vì nó có chiều dài lịch sử của điạ phương đó.Ở SG mình thích cái không gian của nhà thờ Chí Hòa, nhà thờ Huyện Sĩ; hoặc nhìn có vẻ hiện đại là nhà thờ Đắc Lộ... và cũng còn nhiều ngôi nhà thờ đẹp khác như nhà thờ Đức Bà, Tân Định...

    Trả lờiXóa
  71. Originally posted by chuotmickey:Cảm phục rất nhiều về nhóm bạn trường Cấp 3 Ban Mê Thuộc. Hôm nay mình góp vài cảm nghỉ Hoan nghênh chuột Mickey đã ghé thăm nhà HK.Mong bạn sẽ tìm được nhiều niềm vui trong HK này.

    Trả lờiXóa
  72. "còn Hòa thì ghiền cơm bệnh viện nên cũng giả bộ đau để nằm đó cho tiện, khỏi chạy đi chạy về đó Tháo" Câu này Chi viết cũng đúng, hôm nào PT nói Hoà nghe để hai bạn...chửi thề chứ CP hỉ?Toàn khỏi cần phải nói cho Hoà nghe mần gì kẻo Chi-Hoà mà "húc" nhau thì cả Blog ...chít.Hoà chỉ xin đính chính một điều hết sức quan trọng đó là Hoà không phải "ghiền cơm bệnh viện" mà là "mê" cái công viên Phù Đổng gần bệnh viện nên quyết định ở lại bệnh viện thêm một thời gian nữa cho thêm phần... lãng mạn.Chiều chiều Hoà và anh Hùng thường hay dắt tay nhau đi tản bộ từ bệnh viện qua công viên sau đó dạo một vòng quanh công viên. Công viên này tuy nhỏ nhưng rất đẹp, sạch sẽ và thoáng đãng. Khi nào anh Hùng thấy mỏi chân thì hai "đứa" lại tranh thủ ngồi ghế đá để nghỉ ngơi và nỉ non tâm sự. Chuyện này ở nhà mần răng mà có được. Hạnh phúc nhất là tối hôm thứ năm vừa rồi, hai đứa nhỏ: bé Hoài và ku Tủn ra BV thăm ba má. (Tủn mới về nghỉ hè). Cả nhà cùng ra công viên dạo mát và uống cafe. Thật thú vị biết bao!Hoà và anh Hùng lại có thêm một địa điểm để mời bạn bè ghé chơi vừa uống cafe vừa đi dạo thể dục. Thiệt là nhất cử mà vô số cái tiện.

    Trả lờiXóa
  73. Xin chào Chuotmickey và chào các bạn.Chuotmickey là người bạn tình cờ Hoà quen trên Blog cá nhân cũng đã lâu.Chuotmickey tên thật là Phúc. Giới tính nữ. Hiện đang sống ở Pháp. Hoà có giới thiệu với Phúc về bạn bè Hội khoá và Blog HK (cả Blog cũ và mới) và Phúc cũng đã thường xuyên theo dõi các comments trên Blog HK từ lâu.Phúc có dịp đi du lịch nhiều nơi và chụp rất nhiều hình ảnh về các công trình kiến trúc đẹp và có post trên Blog của mình. Có lẽ vì vậy nên bài viết của Sáng C1 đã khiến cho Phúc quan tâm và viết comment phải không Phúc?Xin giới thiệu với các bạn HK một người bạn Blog nữa nhen.Chúc Phúc có thêm nhiều niềm vui khi đến với các bạn của Hoà trên Blog HK nhen.

    Trả lờiXóa
  74. Oh ...Thật lãng mạn và hạnh phúc đó Hòa! Xin chúc mừng gia đình Hùng Hòa đó :heart: :heart: :heart:

    Trả lờiXóa
  75. Thường thường cánh phụ nữ : - Ở lứa tuổi 51-60 giống như Úc Châu, rất rộng nhưng đa phần là sa mạc, rất yên tĩnh, an phận sống dưới sự bảo hộ của Anh Quốc, "Miệt Dưới"...ít kẻ muốn quấy rầy.- Ở lứa tuổi ngoài 60 giiống như Nam Cực, ai cũng biết tới nơi này, nhưng chẳng ai buồn tới! Đã đến tuổi "Heo May"Trời phải công nhận "cặp đôi" tuổi "héo máy" mà chẳng héo tí nào :p :p

    Trả lờiXóa
  76. Xin chào Phúc(chuột Mickey).!!!!! Hy vọng Phúc vào đây nói dóc đều đều cho vui nghen.CP thích hai câu này của Phúc.About meTuổi chuột cống già My workKẻ lười biếng kiếm tiền nhưng bận rộn vì thích làm đủ thứ.Câu thứ nhất là mình cùng tuổi.Câu thứ hai thấy quen và giống CP quá sức luôn.Ông Phong à. Vậy là "hai ông bà già này " là Trời còn thương đó nghen.!!!!Cảm ơn Phi Toàn khen. Đang nỡ lổ mủi đây. Sẽ về, Phi Toàn ơi sẽ về. T. đang thương lượng với xếp lớn ở nhà đây. T. đòi về 2 tháng , mà bà xã chỉ muốn đi 1 tháng. Và còn đòi đi theo mình khắp mọi nơi nữa chứ. Hết biết luôn. Khiếp thật. Ôi đàn bà......CP

    Trả lờiXóa
  77. Bà xã theo mình khắp mọi nơi là hạnh phúc lắm đó bồNgày nào mà bã đi theo thằng khác là ông chỉ có thúi đời thôi.Vậy thế cho nên luôn luôn tuyên thệ : Anh hứa yêu em suốt một đời

    Trả lờiXóa
  78. Originally posted by ChiPheoC3:Câu thứ nhất là mình cùng tuổi.Câu thứ hai thấy quen và giống CP quá sức luôn.CPVậy là P có thêm một đồng minh "thích lười biếng " nữa, chắc tại cùng tuổi há :D. Chẳng hiểu sao năm nào P đi xin việc cũng bị từ chối hết nên đành an ủi "trời thương cho mình nghỉ hưu sớm".

    Trả lờiXóa
  79. Chào chuotmickey nghen, trước hết Quang con C1 cám ơn Chuột đã "lủi" vào ngôi nhà chung của Hội Khoá 76-79, đã quan tâm đến các bài viết của những người bạn chúng tôi!Thấy mấy ý của ông Chí phèo vui vui nên Quang con "tót" vào vui ké với các bạn:Originally posted by ChiPheoC3:Xin chào Phúc(chuột Mickey).!!!!! Hy vọng Phúc vào đây nói dóc đều đều cho vui nghen.CP thích hai câu này của Phúc.About meTuổi chuột cống già My workKẻ lười biếng kiếm tiền nhưng bận rộn vì thích làm đủ thứ.Nhưng có điều các ý của Quang Con có hơi khác Chí phèo một chút: Thứ nhất: vào chơi và nên... nói thiệt chứ đừng nói dóc như ông "Chí" nghen Phúc! Thứ hai: Quang con lớn hơn hai người vì tuổi Quang con là tuổi Trâu già (Trâu phải lớn hơn Chuột, đố ai cãi được)! Thứ ba: tính tui chỉ na ná các bạn thui- đó là: muốn kiếm tiền nhưng lại... lười biếng!Originally posted by chuotmickey:Chẳng hiểu sao năm nào P đi xin việc cũng bị từ chối hết nên đành an ủi "trời thương cho mình nghỉ hưu sớm".Cái vụ này Quang con cũng hơi bị giống Phúc rùi vì cơ quan mình đang làm việc tự nhiên bị đem bán cổ phần, bỗng dưng Quang con phải ngồi chờ có giấy phép mới để cơ quan được hoạt động lại, cảnh ngồi chờ việc na ná như đang nghỉ hưu vậy!Chúc các bạn luôn vui, khoẻ, hạnh phúc! Riêng chuotmickey sớm được... sa hũ nếp nghen!

    Trả lờiXóa
  80. Originally posted by Ltphong:Bà xã theo mình khắp mọi nơi là hạnh phúc lắm đó bồNgày nào mà bã đi theo thằng khác là ông chỉ có thúi đời thôi.Ông Phong "phán" câu này hay thiệt đó nghen.CP quên mất. Cảm ơn Phúc trả nhời. Mai mốt qua phần giao lưu tán dóc chơi nghe Phúc.Bình an.CP

    Trả lờiXóa
  81. Hôm nay trời mưa suốt buồn quá! Chi chợt nhớ tới một tên bạn lâu nay không thấy tăm hơi của hắn đâu, ai có nhìn thấy tên này thì báo cho Chi biết ngay nhé! Đây là hình ảnh của hắn. Mưa rả rích suốt không đi đâu được...mở trang phim vàng.org xem đủ các loại phim cũng mờ cả mắt.Chi lang thang qua mấy trang khác coi, thấy có một số câu hỏi hay hay mời các bạn cùng đọc và có ai biết trả lời cho vui nhé!1. Khi ở dưới nước bạn có khóc được không?2. Một người quan trọng đến mức nào thì khi bị giết được gọi là “bị ám sát”?3. Tại sao người ta lại so sánh “ngủ như một đứa bé” khi mà con nít cứ vài tiếng lại thức dậy khóc oe oe?4. Nếu bạn uống Pepsi trong khi đang làm việc ở một nhà máy sản xuất Coca Cola, bạn có bị đuổi việc không?5. Tại sao người ta từ mặt đất leo lên các toà nhà cao tầng rồi trả tiền chỉ để được dùng ống nhòm nhìn những thứ trên mặt đất?6. Tại sao ở Mỹ, bầu tổng thống thỉ chỉ có 2 ứng cử viên, còn bầu hoa hậu thì có tới 50 ứng cử viên?7. Nếu một nhân viên trực tổng đài 115 (cấp cứu) bị đau tim, anh ta sẽ gọi cho ai?9. Người mù bẩm sinh khi ngủ có mơ không?10. Tại sao người ta chia 1 ngày ra làm 24 giờ mà không chia ra làm 10 giờ?11. Tại sao người ta vẫn cố bấm cật lực vào điều khiển từ xa khi đã biết rằng điều khiển đã hết pin?12. Tại sao người ta vẫn tiệt trùng kim tiêm để tiêm chất độc khi hành quyết các tù nhân bị án tử hình?13. Tại sao Tarzan không có râu?14. Tốc độ của ánh sáng là 300.000 km/1s vậy tốc độ bóng tối là bao nhiêu?15. Nếu hôm nay trời lạnh 0oC, ngày mai trời lạnh gấp 2 lần thì ngày mai trời sẽ lạnh đến mức nào?16. Tại sao trong ngăn tủ lạnh có bóng đèn mà ngăn tủ đá lại không có?17. Khi đợi thang máy thường ai cũng ấn nút gọi thang máy mấy lần, ấn đi ấn lại như vậy có làm thang máy tới nhanh hơn không?18. Tại sao ngành điện biết mất điện thiệt hại kinh tế và ảnh hưởng xã hội rất lớn mà vẫn cứ cúp điện?19. Tại sao ai cũng biết hút thuốc rất có hại cho sức khoẻ mà vẫn cho sản xuất và bán thuốc lá?20. Tại sao rất nhiều người có quan điểm là có thế giới tâm linh (Cõi âm…) nhưng lại không cho phép thành lập các trung tâm nghiên cứu về nó và công bố các nghiên cứu đó?

    Trả lờiXóa
  82. Để Toàn trả lời cho Chi nhé!Muốn biết Long ở đâu thì gọi điện thoại cho Long. Nếu chưa biết số ĐT của Long thì gọi điện cho T để xin số ĐTCâu 1: Ở dưới nước vẫn khóc...trong lòng đượcCâu 2: Người bị ám sát là kẻ có chức quyền và...tiềnCâu 4: Ở VN, bạn có thể trồng lúa mà ăn bánh mì vẫn đượcCâu 5: Đứng trên cao nhìn bao quát hơn, khỏi phải đi lung tung.Câu 6: Có đất nước người ta chỉ bầu 1 ứng cử viên nên kết quả đạt 100%Câu 7: Nhân viên trực tổng đài khi bị đau tim sẽ gọi cho xếp của ho.câu 16: Người ta thường không dùng đá vào ban đêm vì trời đã lạnh nên..tiết kiệm điện.Câu 19: Cấm thuốc lá cho vui vì nhà nước phải thu thuế rất cao để lấy tiền chữa bệnh ung thư phổi cho nhân dân chứ! (Bia, rượu, ma túy cũng thế).Câu 20: Cõi âm mà được khoa học nghiên cứu kỹ, nó thành cõi dương mất, còn đâu huyền bí nữa.Còn các câu khác: BÍ

    Trả lờiXóa
  83. Mưa buồn hả Điệp.Mời An với Chi đi uống caphe nhen Điệp.Long bị cô nào bắt cóc rùi, tụi mình rao tin tìm trẻ lạc đi các bạn.:mad: :mad: :mad: :mad:

    Trả lờiXóa
  84. Originally posted by ngocdiepd1:.vậy muốn biết sốĐT của Toàn thì hỏi ai?Originally posted by ngocdiepd1:Muốn biết số ĐT của Long thì hỏi Toàn Muốn biết số ĐT của Toàn thì hỏi Bảo. Muốn biết số ĐT của Bảo thì hỏi Chương. Muốn biết số ĐT của Chương thì hỏi Hùng Muốn biết số ĐT của Hùng thì hỏi Hòa Muốn biết số ĐT của Hòa thì hỏi Chi Muốn biết số ĐT của Chi thì hỏi P.Mai Muốn biết số ĐT của Mai thì hỏi An Muốn biết số ĐT của An thì hỏi Hợp Muốn biết số ĐT của Hợp thì hỏi Vĩnh Muốn biết số ĐT của Vĩnh thì hỏi Hải Muốn biết số ĐT của Hải thì hỏi Yến Muốn biết số ĐT của Yến thì hỏi Hùng(gà nòi) Muốn biết số ĐT của Hùng thì hỏi Khánh Muốn biết số ĐT của Khánh thì hỏi Thu (bs) Muốn biết số ĐT của Thu thì hỏi Mạch Muốn biết số ĐT của Mạch thì hỏi Thủy Muốn biết số ĐT của Thủy thì hỏi Trang (B) Muốn biết số ĐT của Trang thì hỏi Đ.Thủy Muốn biết số ĐT của Đ.Thủy thì hỏi Yên Muốn biết số ĐT của Yên thì hỏi T.Thành Muốn biết số ĐT của T.Thành thì hỏi Tuấn(B) Muốn biết số ĐT của Tuấn(B) thì hỏi Tuấn(a) Muốn biết số ĐT của Tuấn(A) thì hỏi Đại Muốn biết số ĐT của Đại thì hỏi.... 1080.....alo ....................NHÁI THEO BÀI CỦA C.PHÈO

    Trả lờiXóa
  85. Muốn biết số ĐT của Long thì hỏi Toàn .vậy muốn biết sốĐT của Toàn thì hỏi ai?Tròi mưa buốn thật đó Chi.

    Trả lờiXóa
  86. Xuân rãnh ghê!chắc Trời đổ mưa buồn quá nên thấy ai cũng ... sao sao ấy.

    Trả lờiXóa
  87. Tại Long về thấy mấy bạn mình "héo máy" hết rồi (nhất là mấy bạn nữ HK) không dễ thương như những tấm hình Long đã thấy trên blog, nên buồn lặng lẽ ra đi không lời từ biệt. (Trời cũng buồn theo Long nên đổ mưa dữ dằn)

    Trả lờiXóa
  88. Bạn Chí chưa chắc nói dóc, chỉ "tán" như mọi người thôi.Và P lũi vào đây sẽ nói thiệt nhưng khi "tán" thì phải "dóc" mới hay :D Thứ hai: Quang con lớn hơn hai người vì tuổi Quang con là tuổi Trâu già (Trâu phải lớn hơn Chuột, đố ai cãi được)!Trâu lớn hơn chuột là lẻ tự nhiên nhưng chuột nhỏ con vì sinh ra trước phải chứng tỏ mình là đàn anh đàn chị nên nhường cho Trâu to lớn. Trâu có to lớn thì bảo vệ được đàn anh đàn chị nhỏ bé để chứng tỏ mình "hiếu thảo" với người lớn tuổi :lol: Túm lại là Chuột tuy nhỏ bé nhưng là người rộng lượng. Cái vụ này Quang con cũng hơi bị giống Phúc rùi vì cơ quan mình đang làm việc tự nhiên bị đem bán cổ phần, bỗng dưng Quang con phải ngồi chờ có giấy phép mới để cơ quan được hoạt động lại, cảnh ngồi chờ việc na ná như đang nghỉ hưu vậy!Chúc các bạn luôn vui, khoẻ, hạnh phúc! Riêng chuotmickey sớm được... sa hũ nếp nghen![/quote]Khi đang làm phải tối tăm mặt mũi, giờ tạm nghỉ như vậy thì Q. phải vui chứ vì có nhiều thời gian rãnh rỗi làm những việc mà mình muốn làm khi đang bận rộn làm việc.Đang vái trời trúng số để được "sa hủ bột mì" (vùng này có nhiều ruộng lúa mì chứ lúa gạo, luá nếp thì không có).Trả lời câu hỏi của KC đây:Câu 12: kim tiêm chất độc vẫn phải tiệt trùng cho đúng bài bản học ở trường.Câu 15: ngày mai trời lạnh gấp đôi tức là lạnh -00°C

    Trả lờiXóa
  89. Chi ơi, thấy đề bài bà Chi đưa ra vui quá tui ngồi nghiên cứu để giải đáp cho vui, một số câu đã có ông Toàn giải rồi, để cho nhanh tui đáp không theo thứ tự câu hỏi nghen, nếu có chỗ nào chưa nhất trí, các bạn cùng... mạn đàm nghen:Hỏi: 6. Tại sao ở Mỹ, bầu tổng thống thỉ chỉ có 2 ứng cử viên, còn bầu hoa hậu thì có tới 50 ứng cử viên? Đáp: Đo và ngắm các vòng của các ông thì có... hứng thú gì đâu mà phải cần đưa ra đến 50 ứng viên Tổng Thống!Hỏi: 18. Tại sao ngành điện biết mất điện thiệt hại kinh tế và ảnh hưởng xã hội rất lớn mà vẫn cứ cúp điện? Đáp: Nhưng lợi rất lớn đối với ngành điện, nó tạo được áp lực đối với chính phủ và thể hiện được "uy quyền" của ngành mình đối với nền kinh tế quốc dân!Hỏi: 9. Người mù bẩm sinh khi ngủ có mơ không? Đáp:Vẫn mơ vì giấc mơ- theo các nhà khoa học- thể hiện mơ ước của bản thân hoặc phản ánh trong tiềm thức nhiều hoạt động thường ngày!Hỏi: 15. Nếu hôm nay trời lạnh 0oC, ngày mai trời lạnh gấp 2 lần thì ngày mai trời sẽ lạnh đến mức nào?Đáp: 0 độ C (celsius- seo si ất) ứng với 32 độ F (Fahrenheit-Fa ren hây), vậy lạnh gấp 2 lần tức là lạnh 16 độ F tương đương -8.9 độ C.Hỏi: 17. Khi đợi thang máy thường ai cũng ấn nút gọi thang máy mấy lần, ấn đi ấn lại như vậy có làm thang máy tới nhanh hơn không?Đáp: Ngược lại là khác, tệ hại nhất là hệ thống máy tính xử lý thang máy bị lỗi, treo máy, là phải gọi cấp cứu à nghen!Hỏi: 3. Tại sao người ta lại so sánh “ngủ như một đứa bé” khi mà con nít cứ vài tiếng lại thức dậy khóc oe oe? Đáp: Đó là so sánh ở khía cạnh dễ say ngủ, trẻ em bú xong là lăn ra ngủ ngay, mấy ông bình thường đâu có ngủ ngay được, do đó với người dễ ngủ người ta mới so sánh rằng "ngủ như một đứa bé"!Hỏi: 16. Tại sao trong ngăn tủ lạnh có bóng đèn mà ngăn tủ đá lại không có? Đáp: Ngăn lạnh cần phải lựa chọn đồ ăn thức uống khi mở tủ nên buộc phải có bóng đèn, hơn nữa ngăn đá nhiệt độ quá thấp nếu thiết kế bóng đèn sẽ dễ bị...nổ bóng!Hỏi: 13. Tại sao Tarzan không có râu? Đáp: Vì Tarzan là một hình tượng trong điện ảnh, nếu có râu thì... xấu lắm, làm sao câu khách (nữ) được!Hỏi: 14. Tốc độ của ánh sáng là 300.000 km/1s vậy tốc độ bóng tối là bao nhiêu? Đáp:Bản chất của ánh sáng ta đã biết nên có phương pháp đo, ai đó nói cho tôi biết bản chất của bóng tối là gì đi, lúc ấy tôi sẽ cho bạn biết tốc độ của bóng tối!Hỏi: 11. Tại sao người ta vẫn cố bấm cật lực vào điều khiển từ xa khi đã biết rằng điều khiển đã hết pin? Đáp: Vụ này phải... hỏi người bấm mới biết tại sao!Hỏi: 19. Tại sao ai cũng biết hút thuốc rất có hại cho sức khoẻ mà vẫn cho sản xuất và bán thuốc lá? Đáp:Vì nó... chỉ có hại cho người hút thuốc, chứ đâu có hại tới nhà sản xuất và nhà cấp phép!Hỏi: 12. Tại sao người ta vẫn tiệt trùng kim tiêm để tiêm chất độc khi hành quyết các tù nhân bị án tử hình? Đáp: Tội của họ chỉ bị phán quyết tiêm thuốc độc chứ không phải (và không được) tiêm mầm bệnh khác (nếu có trong kim tiêm), nên buộc phải tiệt trùng kim!Hỏi:10. Tại sao người ta chia 1 ngày ra làm 24 giờ mà không chia ra làm 10 giờ? Đáp: Chia làm 24 giờ thì ta sống một ngày được... nhiều giờ hơn, OK? Chúc các bạn vui vẻ, hạnh phúc!

    Trả lờiXóa
  90. Một chút nắng hanh hao. Một chút se se lạnh... Dường như mùa thu đang về! Mùa hạ còn luyến nhớ điều gì, day dứt điều gì... mà mưa trắng trời ? Xin gởi đến các bạn bài thơ "MƯA CUỐI HẠ". MƯA CUỐI HẠ Cuối tuần trời chợt đổ mưa Mưa rơi ướt cả chẳng chừa hồn tôi... Nỗi niềm day dứt không thôi Nhớ ai cuối hạ trắng trời mưa giăng Nhớ ai mưa cứ dùng dằng Nhớ ai bong bóng phập phồng chiều nay ? Không gian chìm đắm mưa bay Trăm thương ngàn nhớ đan dày lòng em. Thu ơi! Đừng khẽ chạm rèm Để mưa cuối hạ kết thêm hạt tình ! (T.T)

    Trả lờiXóa
  91. Originally posted by chuotmickey:Và P lũi vào đây sẽ nói thiệt nhưng khi "tán" thì phải "dóc" mới hayCâu này chắc là "tán" rồi :p

    Trả lờiXóa
  92. Mưa cuối hạ phải không Tươi???.Vẫn là tháng bẩy với những cơn mưa rả rích, mưa như rót vào lòng người những giai điệu của thời gian...Mưa làm cho mỗi chúng ta, có những cảm giác vô ngần.-Gợi lại một chút hương xưa như những ngày chúng ta đi trong trời mưa, không biết lạnh, không thấy ướt vẫn còn đi mãi trong mưa...Gởi tặng các bạn Yêu Mưa Tháng Bẩy Mưa Ban Mê, mưa dầm mưa dềTrời tháng bẩy, Ban Mê mưa bayMưa sướt mướt, mưa quên đường về.Mưa vuốt mặt, không ngớt em ơiTa yêu em, yêu cả lối về.Chiều giáo đường, tháp đổ mưa ngâuTa yêu em, yêu em mặn nồngChủ nhật nào, hai đứa trông mưa...

    Trả lờiXóa
  93. Originally posted by phitoanc3:Muốn biết Long ở đâu thì gọi điện thoại cho Long. Nếu chưa biết số ĐT của Long thì gọi điện cho T để xin số ĐT"Hạt mưa, mưa rơi tí tách. Mưa tuôn dưới vách. Mưa xuyên qua mành. Hạt mưa, mưa qua mái rách..." :sing:. Lang thang vào quán kiếm một góc thật khuất, nhìn từng giọt đắng từ từ nhỏ giọt trong ly cà phê, uống cho ấm bụng, gợi cho ta những nỗi vui buồn, những kỷ niệm khó quên...là gặp ngay NTL :yes: Originally posted by trantuoic1:Nhớ ai bong bóng phập phồng chiều nay ?Có lẽ là tâm trạng của NTL trong vài ngày còn lại, trước khi rời miền đất đỏ "Bao Mến Thương" và "Bạn Mến Tôi"! :cry: :confused:Mến chúc NTL và gia đình Thượng Lộ Bình An nhé!

    Trả lờiXóa
  94. Quang con thân mến !TRANH CẢI .Hỏi: 13. Tại sao Tarzan không có râu?Đáp: Vì Tarzan là một hình tượng trong điện ảnh, nếu có râu thì... xấu lắm, làm sao câu khách (nữ) được!Tarzan là hậu duệ của tề thiên do hay nhổ râu để làm phép nên hết trụi rồi ! Mà có râu cũng vẩn được nhiều nữ mê chứ !Trông P ,X thì thấy ! Hỏi: 11. Tại sao người ta vẫn cố bấm cật lực vào điều khiển từ xa khi đã biết rằng điều khiển đã hết pin?Đáp: Vụ này phải... hỏi người bấm mới biết tại sao!Người sử dụng không tin là hết pin . Vì động tác bấm bấm vẩn nhanh hơn là đi mua pin để thay vào .:yikes: :lol:

    Trả lờiXóa
  95. Originally posted by Ltphong:Tại Long về thấy mấy bạn mình "héo máy" hết rồi (nhất là mấy bạn nữ HK)Sáng nay thấy Trời thật đẹp ,mình định diện một bộ thiệt đẹp để đi dạo phố và ngắm thiên hạ cho đỡ buồn.Trước khi đi mình vào mạng xem có tin gì "hot" kg?Ai dè.."sốt' thiệt đọc comments của Phong rồi muốn bịnh luôn.Phong nè!chuyện đó nói nhỏ Điệp nghe thôi ,chứ đem lên đây 'XẤU HỔ"lắm.kỳ này Phong lên đây sẽ biết tay chị em tui.

    Trả lờiXóa
  96. Chà chà, Tươi và Tú đúng là các nhà sản xuất thơ, lãng mạn thật, Quang con tui thành tâm bái phục!Originally posted by trantuoic1:Không gian chìm đắm mưa bayTrăm thương ngàn nhớ đan dày lòng em.Trần Tươi ơi, góp đại chút ý, đừng cười nghen: trong hai câu trên mình thay "chìm đắm" bằng "mờ mịt" nghe nó... thảm não hơn, "đan dày" bằng "đong đầy" nghe nó... đầy hơn, được không?"Không gian mờ mịt mưa bayTrăm thương ngàn nhớ đong đầy lòng em."Originally posted by PHAMVU6:Mưa sướt mướt, mưa quên đường về.Hic, hic... Buồn quá bạn Tú ơi:Rằng hay thì thật là haynghe ra ngậm đắng nuốt cay thế nào (Kiều- Nguyễn Du)!Originally posted by phibaod3:Mà có râu cũng vẩn được nhiều nữ mê chứ !Trông P ,X thì thấy !X là Văn Xuân Quang con nhất trí rồi, còn nhân vật P là ai vậy Bảo, bớt viết tắt giùm cho đỡ đau đầu có được không các bạn ơi!Originally posted by phibaod3:Hỏi: 11. Tại sao người ta vẫn cố bấm cật lực vào điều khiển từ xa khi đã biết rằng điều khiển đã hết pin?Đáp: Vụ này phải... hỏi người bấm mới biết tại sao!Người sử dụng không tin là hết pin . Vì động tác bấm bấm vẩn nhanh hơn là đi mua pin để thay vàoNhất trí với Bảo, họ tin rằng... bấm tạm thêm vài lần vẫn còn tác dụng nên vẫn cố bấm rồi sẽ... mua pin thay sau!

    Trả lờiXóa
  97. Originally posted by phibaod3:Hỏi: 11. Tại sao người ta vẫn cố bấm cật lực vào điều khiển từ xa khi đã biết rằng điều khiển đã hết pin?Đáp: Vụ này phải... hỏi người bấm mới biết tại sao!Không phải hết pin, chỉ giả vờ thôi.Hết pin với người này nhưng người khác bấm vẫn hoạt động tốt như thường.Không tin đưa "remote" ở nhà cho người khác thử xem.Originally posted by ngocdiepd1:Phong nè!chuyện đó nói nhỏ Điệp nghe thôi ,chứ đem lên đây 'XẤU HỔ"lắm.Riêng Điệp, 'Thần gió" sẽ hiến kế cho pp trẻ mãi già từ từ :p

    Trả lờiXóa
  98. P là anh chàng viết comment trên Q nhưng ở dưới Đ !:yikes:

    Trả lờiXóa
  99. Originally posted by phibaod3:P là anh chàng viết comment trên Q nhưng ở dưới ĐVậy Đ là ai hở B???

    Trả lờiXóa
  100. Originally posted by quangcon12c1:bớt viết tắt giùm cho đỡ đau đầu có được không các bạn ơi!Thỉnh thoảng chịu khó "động não" để khi "về chiều" đỡ bị bịnh "eo sai mờ" :yes:Originally posted by phibaod3:P là anh chàng viết comment trên Q nhưng ở dưới Đ !Originally posted by quangcon12c1:Vậy Đ là ai hở B???Mở coi lại nơi trang số 2, suy ra:- P là ông "Thần gió", người mà ĐH "gặp" là chỉ muốn :knight: :knight: :knight: - Q là người không thích...viết tắt giống KC :confused:- Đ là "em" mà có "anh" mơ được ..."ẵm đi biển chơi" :lol: :cool: :wait:

    Trả lờiXóa
  101. Cám ơn các bạn Toàn,Bảo Xuân Phúc thật nhiều ! Chi đã đọc đi đọc lại mấy comment giải thích của các bạn thấy vui vui ...hóm hỉnh và logic , cám ơn Quang đã chịu khó ngồi giải thích những câu hỏi không giống ai này hihi..về chuyên môn toán học thì Chi chịu thua Quang rồi còn mấy câu khác thì vui vui.

    Trả lờiXóa
  102. Originally posted by Ltphong:Không phải hết pin, chỉ giả vờ thôi.Hết pin với người này nhưng người khác bấm vẫn hoạt động tốt như thường.Không tin đưa "remote" ở nhà cho người khác thử xem. Sao nghe thấy là lạ !!!hêt pin là hết pin chứ Phong, xấu với người này đẹp với người khác thì nghe có lí hơn :( :( :( Originally posted by quangcon12c1:X là Văn Xuân Quang con nhất trí rồi, còn nhân vật P là ai vậy Bảo Trả lời giùm Bảo nhé Quang . Đó là Phong (Ltphong)xem hình sẻ rỏ.

    Trả lờiXóa
  103. Hình đâu mà xem vậy Xuân?LL cũng chịu khó giải thích ghê!chẳng qua Quang con giả vờ kg biết đó thôi.nhìn thoáng qua cũng đủ để biết mấy chàng HK vừa thông minh vừa đáo để lắm LL à

    Trả lờiXóa
  104. Hình đây. Xem anh nào râu râu là chính hắn.

    Trả lờiXóa
  105. Chào Quang con! Cảm ơn Q đã đọc bài thơ "MƯA CUỐI HẠ" và có một chút góp ý. T đợi xem các bạn có thêm ý kiến gì không? Ai lại người ra câu đố, khán giả chưa kịp trả lời mà trả lời ngay! Hôm nay T xin trao đổi với bạn một chút nhé. Việc viết thơ theo niêm luật đòi hỏi đúng luật; từ ngữ thơ chắc lọc, cô đọng.T viết "chìm đắm" để diễn đạt "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ", con người và cảnh vật hòa quyện làm một; viết "đan dày" để diền đạt nồi lòng rối như tơ vò, chồng chéo lên nhau. Trong bài thơ "Hường Thầm"- cô gái " nhờ hương đưa để nói hộ tình yêu", còn trong bài thơ này T nhờ "Mưa cuối hạ" để nói lên nỗi niềm, tình yêu của một cô gái! Hôm nào gặp nhau trao đổi nhiều hơn.

    Trả lờiXóa
  106. Hề hề, cám ơn Chí Phèo đồng cảm với Quang con, cám ơn Tươi đã hồi âm nhưng bạn giảng giải ý tứ bài thơ như vậy là được rồi, bởi thơ văn mỗi người một ý, mỗi người một cách diễn đạt, hôm nào gặp nhau nói chuyện trên trời dưới đất cho vui thôi, chứ thơ văn thì Tươi biết Quang con rồi đó, tớ chỉ thích VĂNG thôi, về thơ thì tui có biết đâu mà trao với đổi.À, lớp C1 mình sẽ họp vào lúc 17g, tại nhà Đỗ Tuấn (08 Hoàng Hoa Thám)- sẽ có giấy mời- Tươi sắp xếp thời gian đến dự họp cho vui nghen!Mỏi tay wá (bắt chước Chí phèo).Vui nghe (cũng bắt chước Chí Phèo nốt)!

    Trả lờiXóa
  107. Chà chà !!!! Mình có cái tật giống như Quang Con. Khi đọc thơ ai thì hay để ý từng câu, từng chữ. Như vậy thì nó mới thấm ,mới "phê" được và mới hiểu tác giả được. Thấy cái góp ý của Quang con hay hay. Nhưng đọc những tâm tình mà Tươi đưa ra,mình thấy cũng có lý , học hỏi thêm được chút đỉnh. Hy vọng gặp lại các bạn để bàn về thơ nghe.Các bạn có biết bài thơ này của Bùi giáng hong.??? Đại khái là như vầy :"Thưa em, hết chén rượu này. Thì đây chút nữa , trăng mờ gọi ma...."Lúc này thì Bùi giáng chắc xĩn thật rùi. Mà mình khoái cái xĩn của Bùi Giáng giống như cái xĩn của Lý Bạch. Chơi tới luôn....Còn về thơ và nhạc nữa. Các bạn có biết bài Tiến Thoái Lưỡng Nan của TCS không???Bài này mà lấy những nốt nhạc ra thì cũng là những vần thơ tuyệt vời đó."Tiến thoái lưỡng nan Đi về lận đận Tình đôi ngập ngừng Tiến thoái lưỡng nan Mây bay khắp xứ Chân mờ cõi xa Vàng phai nhè nhẹ Chiều hôm cửa nhà... "Đại khái là như vậy. Nói bâng quơ cho vui nhà, vui cửa.Mỏi tay wá(bắt chước thằng Ku Tủn)Vui nghe.CP

    Trả lờiXóa
  108. Đã gọi là THƠ phải có vần, có điệu như thơ của Tươi, Tú ...đọc mới phê ! Ngoài ra còn có một loại thơ nữa đó là thơ tự do - đã gọi là tự do thì không phải theo khuôn phép nào hết , cho nên người viết sẽ diễn tả được hết ý tưởng của mình , còn người đọc : cũng tự do luôn, hiểu sao thì hiểu ...khà khà ! Các bạn bàn tán rôm rả HH đây cũng đóng góp vài dòng, đúng sai các bạn chỉ giáo thêm cho :) Mỏi mắt quá !(Bắt chước Chí Phèo,Quang ) Đừng bao giờ buồn nghe ! Mau già lắm . Không nên quạu ! Nổi mụn đó :lol:

    Trả lờiXóa
  109. Cảm ơn CP,HH,Qcon cùng góp ý vào miền THƠ. T đồng ý với các bạn: bình thơ mỗi người mỗi ý, có như thế bài thơ mới hay, mới bay bỗng được. Đôi khi người bình phát hiện ý thơ mới,hay ngoài ý của tác giả. Chúng ta cùng tham gia bình thơ cho vui nha. Thân chào!

    Trả lờiXóa
  110. GIA TÀI CHO CONHởi những đứa con của Cha !Những đứa con chưa hề biết mặtChưa hề đặt tênHảy đến đây với ChaTrong bốn bức tường giá lạnh nàyCha chợt nghĩ đến các conVà phân vân tự hỏiKhông biết sẽ để lại cho các con những gìTrước lúc cha ra điMột gia sản ?!Hay một cái gì để con còn lòng tin để sốngVà niềm tự hào để nhìn thẳng vào đờiKhông mặc cảm như ChaĐể Cha khỏi phải ấm ức và yên lòng ra đi Những đứa con thân yêu ! Cha sẽ để lại cho các con gì nhỉ ? Không lẽ để lại cho các con đôi giày sờn rách Đã giúp Cha ngày hai buổi đến nơi làm việc Và theo Cha như người bạn trung thành Vì Cha không có xe cộ làm phương tiện di chuyển Và dù nó đã hả mòm, mòn gót Cha cũng không thể vức đi (vức đi rồi lấy gì mang - mười mấy ngàn bạc một đôi giày mà lương Cha hàng tháng chỉ có vài trăm - còn tiền ăn, tiền thuốc, tiền nước tiền điện...) Hay là Cha sẽ để lại cho con cây bút máy này Đã bao năm vẽ vời ước mơ nay đã tà lụn - Ước mơ của mọi người và của Cha - Nó là công cụ thực hiện cái gọi là chất xám của Cha Bằng những điều không thể Chổ này xây nhà, chổ này trồng rau... Còn hiệu quả thì tiền vào như nước Chia sẻ đầu người vài công một ký thóc Còn con số lỗ thì mấy đời chúng ta không có nổi Vào một nông trường Hay một xí nghiệp chế tạo xì dầu, bột canh Mà mỗi bửa cơm con và Cha vẩn dùng nó để lừa dối dạ dày Đó là ước mơ cho mọi người và của Cha Mà mơ ước thì làm sao có được Phải không con ! Có thể để lại cho con cây thước kẻ Cha đã từng kẻ ngang kẻ dọc Những đường rất thẳng Bây giờ đã khuyết lõm theo năm tháng Cũng như cuộc đời Cha Và không lẻ Cha để lại cho con những đường cong không khép kín Làm sao con biết sự lẫn quẩn của cuộc đời ?! Bây giờ phải để lại cho con những gì nhỉ Cha chẳng có của chìm của nổi Chẳng có nhà cửa, trâu bò, xe cộ Và vì thế bây giờ con cũng chưa được sinh ra Và cũng vì thế mà Mẹ con đã từ chối tình yêu của Cha Một tình yêu thánh thiện ! Mà thánh thiện đâu phải là đời phải không con ?Những đứa con chưa hề Biết mặtChưa hề đặt tên, con thương yêu !Cha sẽ để lại cho con bộ đồ công nhânNhưng mà nó đã cũ và chắp vá nhiều nơiĐã giúp cha giải dầu mưa nắngVà hãnh diện giữa phố phườngVào những chiều thứ bảy Cha lang thang- Cha đã từng ứa nước mắt trong một đám cưới của những người bạn thân của Cha khi chợt nhìn đến nó -Nổi hổ thẹn này không lẽ để lại cho conNhững vết nhơ của Cha !Con ơi làm sao Cha có thể ra điKhi một lần nửa con cũng bước những bước lầm than như cuộc đời của ChaĐiều đó Cha không muốnVà cũng vì thế con chưa được ra đờiÀ ! Cha còn một gia sản cuối cùngCủa bà Nội con đã trao cho Cha trước khi nhắm mắtNó giúp Cha sống cho đến ngày nayTrong nổi tận cùng của ChaĐó là: NHẨN - CAN ĐẢM - NGHỊ LỰC !Nhẩn sẽ giúp con không gây tội ácKhi bị đời chà đạp - Thóa mạ vu oanCan đảm sẽ giúp con sống không hèn nhácCon sẽ chống chọi với mưa bảo cuộc đời và không để một ai làm nhục mìnhNghị lực sẽ giúp con bản lĩnh để vượt qua nổi khốn cùng nàyNhư đời của Cha bây giờVà thoát khỏi cái vòng lẫn quẩn cuộc đờiMang nhiều oái ămCon hảy giử lấy nóĐó là gia sản vô giá của ChaVà khi đến ngày chuẩn bị nhắm mắt như ChaCon hảy truyền lại cho những đứa con của conNhư một thanh gươm gia bảo Những đứa con thương yêu ! Hảy tha thứ cho Cha Và đừng khóc con ạ Cha đã gặm nhắm nổi cô đơn của mình suốt một đời Và Cha đã khôhng bao giờ khóc Ngày mai con sẽ ra đời và tiếp nối đoạn đường Cha đi Vĩnh biệt con ! BMT, 30/12/1986 (lục lại đám giấy tờ cũ đọc thấy buồn, gởi đến các cụ ông, cụ bà đọc chơi)

    Trả lờiXóa
  111. MIẾNG ĐU ĐỦ NĂM XƯANgày đó; Hai đứa lang thang giữa đất Sài Gòn, không bạn bè người thân mỗi tối đi khắp mong tìm một chổ trống hay vĩa hè để ngả lưng chờ cho trời sáng (từ Quận 1 đi bộ đến ga Bình Triệu). Nhưng nào có dù một khoản trống ít ỏi giữa chốn đô thành, hình như họ cũng lườn trước tránh những kẻ lang thang nên rào kỹ…Ngày có tiền tối đến thuê 1 chiếc chiếu 3 đồng trải một góc ga Bình Triệu để ngả lưng. Đêm nhìn sao và tán gẫu với mấy bà đi buôn, nghe than thở không biết bao nhiêu là chuyện trên trời đưới đất – Bị thuế vụ thu hết hàng, mất rồi chỉ biết ngồi rên rĩ và đâu đó vọng tiếng khóc thút thít…”Thôi im đi tui còn cái xắc xi đây, mấy bà im dùm cho tui ngủ tí”.Ga Bình Triệu. Nơi đông đúc đông người, có người đợi tàu chờ chuyến đi và hai đứa đêm nào cũng đến ga chờ chuyến như mọi người, nhưng không bao giờ lên tàu…Đêm đó, hai đứa nằm dài trên bùng binh giải phân cách trước ga để ngủ, còn chiếc áo lạnh mỗi đứa xỏ 1 tay để đắp - Đôi dép gối lênh đầu, đêm khuya lành lạnh giật mình thức giất nhìn nhau mới hay mất chiếc áo, “mất áo rồi mà mày còn cười nửa hả” Chuyện buồn cười sao không cười được !Rồi, hai đứa bụng đói meo chỉ còn đủ tiền mua 1 miếng đu đủ; Không biết lúng túng làm sao miếng đu đủ gói lá chối trơn tuột rơi xuống đất! Nhìn miếng đu đủ nằm dưới đất và ánh mắt trách móc của bạn… Giờ mỗi khi gặp nhau bạn mình vẫn còn ấm ức trong lòng về miếng đu đủ năm xưa, uống vài ly “mày hậu đậu có miếng đu đủ cũng để rớt”.Giờ bạn đã có con trai đầu lòng cưới vợ, dự đám cưới gặp lại bạn cũ cùng học phổ thông thật vui, tự nhiên nước mắt mình cứ chảy dài…Hồi đó mình có nói “Tao yêu chị mày rồi ” giờ gặp lại chị còn nhắc (hồi đó mình chỉ tâm sự chỉ riêng bạn nghe thôi ai dè…)Võ Xuân Minh C2 gởi đến Huỳnh Đăng Sơn C3

    Trả lờiXóa
  112. Chào Minh! Mới gặp hôm qua họp HK hôm nay đã có blog rồi...trận cuồng phong nào đẩy bạn tới đây vậy...đọc bài Minh viết cho Sơn cảm động lắm Minh ơi..không ngờ hai bạn lại khổ đến như vậy, Chi biết khi đọc Sơn sẽ cảm động lắm đó !Các bạn khác chắc chưa biết Minh ...Chi giới thiệu giùm luôn nhe! Đây là bạn Võ Xuân Minh lớp C2 hiện đang ở Nha Trang kiến trúc sư và làm việc ở hai nơi Nha Trang và BMT ...về tính tình thì Minh là người...dám nói dám làm :D không biết Chi giới thiệu vậy đúng không Minh ..

    Trả lờiXóa
  113. Hì! Chào bạn Minh, hai bài viết thật hay và xúc độngChi bảo dám nói dám làm nghĩa là dám liều đó. Chúc bạn một tuần vui.

    Trả lờiXóa
  114. Tạm thời chào Minh ở đây nghé,Xuân ghé thăm bạn sau.Bài thơ ý nghĩa lắm Minh à, mà X cũng không ngờ Minh làm thơ hay vậy .Thân chào

    Trả lờiXóa
  115. Xin chào người bạn mới quen !Thơ ,bài viết của bạn rất hay và cảm động quá ! Chúc bạn một tuần làm việc hiệu quả và đầy niềm vui !

    Trả lờiXóa
  116. Hi Minh.Quỹ thời gian của mình còn lại ở BMT ít quá nên chưa đọc bài của bạn, mình xin khất khi về đến VT nhé.

    Trả lờiXóa
  117. Chào Minh !B biết Minh qua lời kể của P.Toàn và được gặp bạn trong lần họp lớp C2 vừa rồi .Hôm qua chào nhau mà chưa kịp cụng ly !.Rất thích đọc những bài viết của M .

    Trả lờiXóa
  118. THÁNG SÁU TRỜI MƯA Chiều mưa tháng sáu, những buổi chiều tháng sáu trời hay mưa. Không mây nhiều cũng mưa. Không sấm chớp dữ dội, cũng mưa, mưa như một quy luật tuần hoàn của sự sống- nắng mưa. Những cơn mưa không hẳn đầu mùa, không gầm gừ dữ dội đầy sấm chớp- cũng không dai dẳng đáng ghét như mưa dầm tháng bảy. Cơn mưa chỉ đủ giữ chân người vội. Cùng những cơn mưa chiều ngồi gõ nhịp thời gian, ngẫm đời bao chuyện buồn vui. Có những cơn mưa chiều bất chợt, chợt đến chợt đi. Có những niềm vui dễ thương không hề báo trước. Nhiều lúc, nhờ những cơn mưa chiều giữ chân người ở lại mà không tiện nói, nên có lúc vẫn mong chờ những cơn mưa vội buổi chiều. Mưa giữ chân người hay lòng người chưa vội nên cứ nhẩn nhơ chờ cơn mưa qua đi. Mưa tháng sáu, bước chân ai về có lạc lối trong mưa? Bỗng nhiên mưa đổ ào như trút hết, trút hết bao điều rồi bỗng dưng dừng hẳn như ngỡ ngàng, nắng lên. Để lộ ra một bầu trời trong trẻo tinh khôi, như một tâm hồn thanh khiết được lọc rửa những bụi trần. Tháng sáu ơi, những cơn mưa chiều!Ban Mê, chiều tháng sáuCải Minh Trang

    Trả lờiXóa
  119. Các bạn ơi! Trên ngực áo chúng ta diễm phúc còn cài một bông hồng lung linh đỏ thắm tình mẹ thì chúng ta hãy trân trọng, tôn quý về ân đức cha mẹ - đã tảo tần chẳng ngại khổ cực mà nuôi ta khôn lớn, để những đứa con ngẩng cao đầu bước vào đời. Và xin chia sẻ nỗi đau với những ai không còn mẹ! Nguyện cầu cho các mẹ yên giấc ngàn thu! Một mùa Vu Lan nữa lại về! T.T xin gởi đến các bạn bài thơ NHỚ MẸ (viết về Mẹ vợ của mình) và bài thơ DẤU ( viết về Mẹ đẻ của mình) NHỚ MẸ (Kính dâng Hương hồn mẹ) Con về thăm lại vườn xưa Tưởng chừng bóng mẹ lại vừa đâu đây... Tháng năm dáng mẹ hao gầy Tựa trăng đầu tháng đêm ngày dõi trông Bán lưng bán mặt trên đồng Hai vai trĩu nặng hạt sương sớm chiều. Củ khoai lát sắn - mẹ yêu! Con tằm rút ruột cho nhiều tơ xinh Nhọc nhằn chỉ nhận riêng mình Sướng vui san sẻ, nghĩa tình dang tay. Vườn xưa thăm lại chiều nay Đong đưa quả ngọt từ tay mẹ trồng Bốn mùa lam lũ cánh ong Chắt chiu giọt mật thành dòng sữa thơm ... Khói chiều ấp ủ rạ rơm In hình bóng mẹ - Thương con mẹ về ! (Đã đăng trên Báo GDTĐ năm 2009) DẤU (Kính tặng mẹ) Lưng mẹ cong chiều dấu chấm hỏi Cho con đứng thẳng - dấu chấm than Cuộc đời bao dấu huyền dấu sắc Dấu ngã mấy lần con đã mang ! ( Đã đăng trên Báo Tài Hoa Trẻ năm 2009) Thân chào !

    Trả lờiXóa
  120. Originally posted by trantuoic1: Báo GDTĐBáo đó là báo gì vậy Tươi ? Thôi chịu khó đừng viết tắt các bạn nhé ! Bài thơ hay nói về những nhọc nhằn và hy sinh của Mẹ ! Thật hạnh phúc cho những ai trong chúng ta đang còn Mẹ . Chúc các bạn an lành !

    Trả lờiXóa
  121. TÌNH MẸ Khi bạn 1 tuổi, Mẹ đút từng miếng ăn và chăm sóc cho bạn. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách khóc suốt đêm dài. Khi bạn 2 tuổi, Mẹ tập cho bạn đi. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách bỏ chạy đi khi Mẹ gọi. Khi bạn 3 tuổi, Mẹ làm cho bạn tất cả những bữa ăn với tình yêu thương. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách quăng bát đĩa xuống sàn. Khi bạn 6 tuổi, Mẹ dắt tay bạn đến trường. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách la lên, “Con không đi”. Khi bạn 11 tuổi, Mẹ dẫn bạn cùng bạn bè của bạn đi xem phim. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách xin ngồi ở hàng ghế khác. Khi bạn 12 tuổi, Mẹ răn bạn không được xem những chương trình tivi nào đó. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách đợi cho đến khi Mẹ rời khỏi nhà rồi bật lên xem. Khi bạn 13 tuổi, Mẹ đề nghị bạn cắt tóc. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách bảo rằng, “Mẹ không biết thế nào là sành điệu”. Khi bạn 15 tuổi, Mẹ đi làm về chờ đợi sự chào đón của bạn. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách khóa cửa phòng bạn. Khi bạn 18 tuổi, Mẹ đã khóc trong ngày lễ tốt nghiệp của bạn. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách đi chơi với bạn bè đến chiều tối. Khi bạn 20, Mẹ hỏi bạn đã gặp gỡ “ai” chưa. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách đáp, “Đó không phải chuyện của Mẹ”. Khi bạn 21, Mẹ đề nghị bạn những nghề nghiệp nào đó cho tương lai. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách trả lời, “Con không muốn giống Mẹ”. Khi bạn 24, Mẹ gặp vị hôn phu của bạn và hỏi về những kế hoạch trong tương lai của bạn. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách giận dữ và càu nhàu, “ Mẹ… con xin Mẹ “Khi bạn 25, Mẹ lo lễ cưới cho bạn, Mẹ khóc và nói rằng, “Mẹ yêu con biết bao”. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách dọn đến sống ở một nơi xa. Khi bạn 30, Mẹ gọi điện cho bạn khuyên bảo về việc chăm sóc trẻ con. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách nói rằng, “Mọi việc giờ đã khác xưa rồi mẹ”. Khi bạn 40, Mẹ gọi để nhắc bạn nhớ sinh nhật của người thân. Bạn cám ơn Mẹ bằng câu trả lời, “Bây giờ con thật sự bận lắm”. Khi bạn 50, Mẹ ngã bệnh cần bạn chăm sóc. Bạn cám ơn Mẹ bằng cách tìm đọc sách về, “Cha mẹ trở thành gánh nặng cho con cái như thế nào”. Và rồi, một ngày kia… Mẹ lặng lẽ ra đi, tất cả những điều bạn chưa kịp làm cho Mẹ, sụp đổ tan tành. Nếu Mẹ còn ở bên bạn, Hãy luôn Yêu Thương và Kính Trọng MẸ. Nếu Mẹ ra đi, những kỷ niệm yêu mến của Mẹ và nuối tiếc của bạn sẽ ở lại. Vì cuộc đời bạn chỉ có một người MẸ mà thôi ! Sưu tầm .

    Trả lờiXóa
  122. Chào H.H Báo GD-TĐ là Báo Giáo dục và Thời đại-tờ báo của ngành gd. Hôm trước T. viết tắt nhưng thiếu dấu gạch nối. Thanks.

    Trả lờiXóa
  123. Đa tạ ,đa tạ . Vậy mà mình đoán GD là Giáo dục , đúng rồi. TĐ là Thủ đô ,Tây đô hay là Thầy Đồ ...:lol: :hi: :bye:

    Trả lờiXóa
  124. Còn X thì đoán GDTĐ "giao dịch Thầy Đồ" tiếng anh dịch ngược lại là"Thầy Đồ giao dịch",tưởng TĐ mở văn phòng giao dịch gì mới chứ . :( :( :(

    Trả lờiXóa
  125. Xin chào anh chị HK 76-79.Nhân sắp đến lễ Vu Lan ,thấy anh chị trò chuyện rôm rả , Mauthoigian xin gửi tặng bài thơ MẸ của nhà thơ Đỗ Trung Quân cùng với giọng đọc của Quốc Thạnh.Chúc anh chị nhiều niềm vui.MẸ tác giả : Đỗ Trung Quân (Xin tặng cho những ai được diễm phúc còn có Mẹ)Con sẽ không đợi một ngày kiakhi mẹ mất đi mới giật mình khóc lócNhững dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệtChạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nuamỗi ngày qua con lại thấy ngẩn ngơai níu nổi thời gian?ai níu nổi?Con mỗi ngày một lớn lênMẹ mỗi ngày thêm già cỗiCuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.Con sẽ không đợi một ngày kiakhi có người cài cho con lên áo một nụ bạch hồngmới thảng thốt nhận ra mình mất mẹmỗi ngày đi qua đang cài cho con những bông hồnghoa đẹp đấy – cớ sao lòng hoảng sợ?Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹSống tự do như một cánh chim bằngTa làm thơ cho đời và biết bao người con gáiCó bao giờ thơ cho mẹ ta không?Nghìn bài thơ chất ngập tâm hồnđau khổ – chia lìa – buồn vui – hạnh phúcCó bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ácmà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờgiọt nước mắt già nua không ứa nổita mải mê trên bàn chân rong ruổimắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưngKhi gai đời đâm ứa máu bàn chânmấy kẻ đi quamấy người dừng lại?Sao mẹ già ở cách xa đến vậytrái tim âu lo đã giục giã đi tìmta vẫn vô tìnhta vẫn thản nhiên?Hôm nay… đã bao lần dừng lại trên phố quenngã nón đứng chào xe tang qua phốai mất mẹ?sao lòng anh hoảng sợngày tháng kia bao lâu nữacủa mình?Bài thơ này xin thắp một bình minhtrên đời mẹ bao năm rồi tăm tốibài thơ như một nụ hồngCon cài sẵn cho tháng ngàysẽ tới!( viết năm 1986 )Nghe Quốc Thạnh đọc Mẹ:http://mp3.zing.vn/bai-hat/Me-Quoc-Thanh/IW6W9WDA.html

    Trả lờiXóa
  126. !Originally posted by xuanvan43:Còn X thì đoán GDTĐ giao dịch Thầy Đồ,tưởng TĐ mở văn phòng giao dịch gì mới chứ . Hè hè, tưởng vậy mới là... Văn Xuân

    Trả lờiXóa
  127. Xin chào Mauthoigianforever và các bạn thân mến!Cám ơn Forever đã gửi tặng bài thơ MẸ của nhà thơ Đỗ Trung Quân cùng với giọng đọc của Quốc Thạnh. Các bạn có biết Mauthoigianfoever là ai hôn?Để Hoà bật mí một tí nhen. Forever cũng là em dâu của HK đó. Forever rất trẻ trung, hiền lành và khuôn mặt thì cực kỳ dễ thương luôn. Forever rất thích thơ, văn, nhạc, phim ảnh và cũng hay viết văn, làm thơ nhiều lắm đó. Thơ, văn của Forever cũng giống như người vậy nhẹ nhàng, lãng mạn nhưng không kém phần sâu lắng.Khi nào các bạn cảm thấy mệt mỏi hay chán đời hãy ghé thăm Blog của Mauthoigianforever, các bạn sẽ thấy hết mệt ngay và cũng thấy cuộc đời này vẫn còn đáng iêu biết chừng nào. Không tin cứ thử xem.http://my.opera.com/Mauthoigianforever/blog/Nhắc đến Forever tự dưng lại nhớ đến ông Phong vì Forever cũng ở Ninh Hoà mờ. Forever tên thật là Bình đó Mà Bình ghép với Phong có được không ta?

    Trả lờiXóa
  128. Các bạn thân mến!Hình ảnh về Họp mặt thường niên của Lớp B và C1 (6-8-2011) và Họp mặt Hội khoá (7-8-2011) đã được post trên Photos/ Blog Hội khoá. Xin mời các bạn vào xem. (Hình Họp mặt D2 Phi Anh sẽ post sau.)http://my.opera.com/HOIKHOA1/albums/Ngoài ra các bạn có thể xem thêm một số hình ảnh khác trong Photos/ Blog của Quang con, Kim Chi và Đặng Hoà.http://my.opera.com/quangcon12c1/albums/http://my.opera.com/Kimchi12B/albums/http://my.opera.com/Danghoa12B/albums/Cám ơn các bạn Kim Chi, Bắc, Quang con đã chụp và post hình lên Blog. Hoà có chọn lọc lại một số hình ảnh của các bạn đưa vào Photos/Blog Hội khoá.Thân ái!Đặng Hoà

    Trả lờiXóa
  129. Chào các bạn! mình đang làm việc tại BV YHCT Tỉnh Đaklak. Các bạn trong hội khóa ai có việc gì cần cứ đến gặp mình nhé, chỉ đi chơi thôi không mong gặp ở phòng bệnh đâu nhé!BS HỒ THỊ MINH THIỆNThiện đang ghi tạm Logo của Đặng Hòa đấy

    Trả lờiXóa
  130. Originally posted by Danghoa12B: Các bạn trong hội khóa ai có việc gì cần cứ đến gặp mình nhé, chỉ đi chơi thôi không mong gặp ở phòng bệnh đâu nhéCác bạn thân mến!Sau hơn 2 tháng chuyên tu tại BVYHCT ĐăkLăk . Đặng Hòa đã được phong học hàm Phó Bác Sỹ chuyên khoa CHÂN,TAY,MIỆNG. Luận Văn tốt nghiệp đã đượcHĐ Giáo sư và BS Hồ Minh Thiện cho điểm và đánh giá rất cao sau khi khảo sát đánh giá sự phục hồi sức khỏe rất tốt của Bệnh nhân Trương Việt Hùng-55 tuổi-Giáo viên Trường CĐSP ĐăkLăk-rất giỏi tiếng Anh nhưng ko biết tiếng"Em"PBS ĐẶNG THỊ HÒAHòa đang ghi tạm Avatar của Bá Lộc đấyNguồn: Cá Tháng Tám

    Trả lờiXóa
  131. Này ông Trần Bá Lộc (quên quên Trương Bá Lộc chứ)Ai cho ông dám mạo danh tui mà comment đó hử? Sáng nay tui ghé phòng làm việc của Thiện và chỉ cho Thiện xem hình hôm Họp mặt Hội khoá. Thiện thích lắm! Nhân tiện tui nói Thiện để tui làm Blog cho Thiện luôn, sau này có tài liệu gì liên quan đến sức khoẻ, Thiện post lên Blog cho các bạn cùng xem. Thiện OK ngay và chừ thì Thiện đã có Blog riêng rồi đó nhen ông.http://my.opera.com/minhthiend1/blog/Các bạn thân mến!Bạn Hồ Thị Minh Thiện D1 hiện đang là bác sĩ, phó giám đốc Bệnh viện Y học cổ truyền, nơi anh Hùng đang nằm điều trị bệnh đó các bạn.Thiện vẫn thường ghé thăm anh Hùng và hướng dẫn ảnh tập luyện để phục hồi chức năng. Cũng nhờ Thiện mà anh Hùng được ưu ái và thuận lợi rất nhiều trong quá trình chữa bệnh.Anh Hùng đang xung phong ban ngày ngoài thời gian điều trị bệnh sẽ làm trợ lý cho các điều dưỡng viên để hướng dẫn cho các bệnh nhân khác luyện tập.(Ảnh lấy kinh nghiệm từ chính bản thân mình nên khi ảnh hướng dẫn các bệnh nhân cứ nghe răm rắp); ban đêm ảnh sẽ dạy Tiếng Anh miễn phí cho cán bộ công nhân viên BV. Ảnh đang chờ BS Thiện phê duyệt là thực thi ngay :happy:"Sau hơn 2 tháng chuyên tu tại BVYHCT ĐăkLăk . Đặng Hòa đã được phong học hàm Phó Bác Sỹ chuyên khoa CHÂN,TAY,MIỆNG..."Tui chỉ làm mỗi nhiệm vụ nâng khăn ...lục túi anh Hùng thôi chứ không dám tơ hào đến chức danh "cao quý" trên đâu nhen ông Lộc.Tặng các bạn hình BS Thiện đang hướng dẫn bệnh nhân Việt Hùng tập luyện và hình bạn Thiện trong ngày đám cưới con gái bạn Thanh Nga D1.Hình dưới này anh Hùng tặng riêng ông em cùng họ Trương với lời nhắn nhủ HÃY ĐỢI ĐẤY! :ninja:

    Trả lờiXóa
  132. Đùa xíu cho vui nha Hòa ?

    Trả lờiXóa
  133. Originally posted by baloc2:Sau hơn 2 tháng chuyên tu tại BVYHCT ĐăkLăk . Đặng Hòa đã được phong học hàm Phó Bác Sỹ chuyên khoa CHÂN,TAY,MIỆNG.Haha...cái này PA biết TBL nói gì rồi, ý nói Chân thì hay đi, tay thì hay múa còn miệng là gì ta ...? Ah... có rùi chắc là TBL muốn diễn đạt Hoà nói nhiều_bà 8 đây mà, đúng hôn TBL ?

    Trả lờiXóa
  134. Có phải dzậy hong ta, kia ?

    Trả lờiXóa
  135. Tui mới có Hà Nội 4 thôi chứ có phải là Hà Nội 8 đâu mờ. :cry: Hoà là bà 8 chai hia đó Phi Anh ui!

    Trả lờiXóa
  136. Xin mời các bạn ở NN và các bạn mới làm quen với computer chưa gõ được tiếng Việt có dấu thì click vào link dưới đây nhé, trong đó còn ẩn chứa rất nhiều điều cần thiết cho việc 'nâng cao tay nghề computer' của các bạn đó, xin mời click vào đây để tự mình khám phá nhé.http://my.opera.com/HOIKHOA1/blog/thu-thuat-blog

    Trả lờiXóa
  137. Chào các bạn! Thiện đã có Blog, các bạn cùng gặp gỡ nhé !

    Trả lờiXóa
  138. Chúc mừng Thiện có nhà mới ! chúc Thiện trẻ mãi !

    Trả lờiXóa
  139. Chào các bạn!Hôm nay Yên mở cái đỉa DVD về khung trời tuổi xanh, để tìm xem lại những khoảnh khắc đáng nhớ của ngày họp HK cách đây 2 năm,thì rất bất ngờ khi gặp 2 khuôn mặt rất rạng rỡ của bạn Hồng Thu(C2)và Hồng Ánh(c1)...mà giờ đây khuôn mặt ấy,nụ cười ấy đã ra đi vào cõi vĩnh hằng!Xin ghi chép lại khoảnh khắc này để gửi lòng tưởng nhớ bạn với lòng tiếc thương vô vàn!Các bạn ơi!Lời bài hát của cố NS TCS vẫn còn văng vẳng bên tai:"...Cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ..."(Mưa Hồng).Thôi trong quãng đời còn lại,chúng ta nên bớt chút thì giờ để thăm viếng,động viên,an ủi...những người bạn đau ốm,bệnh tật nhằm cho tâm hồn các bạn thân yêu,gặp hoàn cảnh không may ấm lại tình người các bạn nhé!Thấy hình ảnh này sau 2 năm vẫn...truyền lửa dược...hy vọng chúng ta vẫn đoàn kết,yêu thương,an ủi,động viên nhau các bạn nhé!(các bạn kích hoạt đường truyền 1 tí rồi tắt,chờ cho đường link chạy 1 đoạn rồi mở lại,hình ảnh sẽ o bị đứt đoạn)



    Bạn Hồng Ánh(C1)

    Bạn Hồng Thu(C2)

    Trả lờiXóa
  140. Chuộc lương tâm(Tác giả : LÝ TỬ)Cách đây hơn hai chục năm, hồi tôi học phổ thông cấp III, đồng hồ đeo tay còn là thứ xa xỉ phẩm khan hiếm. Một hôm, thằng bạn cùng bàn sắm được một chiếc đồng hồ mới toanh; nó đeo đồng hồ rồi xắn tay áo lên trông thật oách làm sao, khiến cả lớp phục lăn. Chỉ vài hôm sau đã thấy mấy thằng khác cùng lớp đua nhau sắm đồng hồ đeo tay. Ngay cả trong giấc mơ tôi cũng ao ước được như chúng nó: sắm một chiếc đồng hồ để mọi người trông thấy mà thèm.Hôm chủ nhật, tôi về nhà chơi. Lấy hết lòng can đảm, tôi nói với mẹ: “Mẹ ơi, con muốn mua một cái đồng hồ đeo tay, mẹ ạ !” Mẹ tôi trả lời: “Con này, nhà mình đến cháo cũng sắp sửa chẳng có mà ăn nữa, lấy đâu ra tiền để sắm đồng hồ cho con ?” Nghe mẹ nói thế, tôi rất thất vọng, vội quáng quàng húp hai bát cháo rồi chuẩn bị về trường. Bỗng dưng bố tôi hỏi: “Con cần đồng hồ làm gì thế hả ?”Câu hỏi của bố nhen lên một tia hy vọng trong lòng tôi. Rất nhanh trí, tôi bịa ra một câu chuyện: “Hồi này lớp con đang học ngày học đêm để chuẩn bị thi đại học, vì là lớp cuối nên bây giờ chúng con lên lớp không theo thời khoá biểu của trường nữa, cho nên ai cũng phải có đồng hồ để biết giờ lên lớp.” Nói xong, tôi nôn nóng chờ bố trả lời đồng ý; thế nhưng bố tôi chỉ ngồi xổm ngoài cửa chẳng nói câu nào.Trở về ký túc xá nhà trường, tôi chẳng còn dám nằm mơ đến chuyện sắm đồng hồ nữa. Thế nhưng chỉ mấy hôm sau, bất chợt mẹ tôi đến trường, rút từ túi áo ra một túi vải hoa con tý rồi mở túi lấy ra một chiếc đồng hồ mác Thượng Hải mới toanh sáng loáng. Tôi đón lấy nó, đeo ngay vào cổ tay, trong lòng trào lên một cảm giác lâng lâng như bay lên trời. Rồi tôi xắn tay áo lên với ý định để mọi người trông thấy chiếc đồng hồ của mình.Thấy thế, mẹ tôi liền kéo tay áo tôi xuống rồi bảo: “Con này, đồng hồ là thứ quý giá, phải lấy tay áo che đi để giữ cho nó khỏi bị sây xước chứ ! Con nhớ là tuyệt đối không được làm hỏng, lại càng không được đánh mất nó đấy ! Thôi, mẹ về đây.”Tôi tiễn mẹ ra cổng trường rồi hỏi: “Sao nhà mình bỗng dưng lại có tiền thế hở mẹ ?” Mẹ tôi trả lời: “Bố mày bán máu lấy tiền đấy !”Bố đi bán máu để kiếm tiền mua đồng hồ cho tôi ? Trời ơi ! Đầu óc tôi quay cuồng, ngực đau nhói. Tiễn mẹ về xong, tôi tháo chiếc đồng hồ ra, bọc kỹ mấy lớp vải như cũ cất vào cái túi con tý mẹ đưa. Ngay hôm ấy, tôi hỏi thăm các bạn xem có ai cần mua đồng hồ mới không. Các bạn hỏi tôi tại sao có đồng hồ mà lại không đeo, tôi bảo tôi không thích. Họ chẳng tin, cho rằng chắc hẳn đồng hồ của tôi có trục trặc gì đấy, vì thế chẳng ai muốn mua nó.Cuối cùng tôi đành phải nhờ thầy chủ nhiệm lớp giúp tôi tìm người mua đồng hồ và thành thật kể lại đầu đuôi câu chuyện cho thầy nghe, vừa kể vừa nước mắt lưng tròng. Thầy chủ nhiệm nghe xong bèn vỗ vai tôi và nói: “Đừng buồn, em ạ. May quá, thầy đang cần mua một chiếc đồng hồ đây, em để lại nó cho thầy nhé !” Thầy trả tôi nguyên giá, còn tôi thì dùng số tiền đó nộp hai tháng tiền ăn ở nhà ăn tập thể. Có điều khó hiểu là sau đó chưa bao giờ tôi thấy thầy chủ nhiệm đeo đồng hồ cả. Mỗi lần tôi hỏi tại sao thì thầy chỉ cười không nói gì.Về sau tôi thi đỗ đại học rồi ra trường và làm việc ở một tỉnh lỵ xa quê. Câu chuyện chiếc đồng hồ kia cứ mãi mãi đeo bám ám ảnh tôi.Trong một dịp về quê thăm gia đình, tôi tìm đến nhà thầy chủ nhiệm cũ và hỏi chuyện về chiếc đồng hồ ấy. Thầy tôi bây giờ đã già, tóc bạc hết cả. Thầy bảo: “Chiếc đồng hồ vẫn còn đây.” Nói rồi thầy mở tủ lấy ra chiếc túi vải hoa nhỏ xíu năm nào mẹ tôi đưa cho tôi. Thầy mở túi, giở từng lớp vải bọc, cuối cùng chiếc đồng hồ hiện ra, còn mới nguyên !Tôi kinh ngạc hỏi: “Thưa thầy, tại sao thầy không đeo nó thế ạ ?” Thầy chủ nhiệm từ tốn trả lời: “Thầy đợi em đến chuộc lại nó đấy !” Tôi hỏi tiếp: “Thưa thầy, vì sao thầy biết em sẽ trở lại xin chuộc chiếc đồng hồ ạ ?” Thầy bảo: “Bởi vì nó không đơn giản chỉ là chiếc đồng hồ, mà điều quan trọng hơn, nó là lương tâm của một con người.”Lý TửBÀI SƯU TẦM TỪ P.BẢO

    Trả lờiXóa
  141. Originally posted by Kimchi12B:vì lý do đơn giản là con trai phải hỏi con gái trước nếu không thì coi như không quen biết và như vậy sau HK tụi mình mới nói chuyện với nhau phải không P.Anh .Tại hồi xưa con gái hay chảnh lắm, nên bọn con trai kg muốn nói chuyện trước đâu...Đùa chút chơi nha Chi. Máy ảnh mới của Chi chất lượng lắm đó, hình rất nét và clip thì rất rõ.

    Trả lờiXóa
  142. Các bạn thân mến ! Thời gian vừa rồi Chi cũng bận vài số việc,hết cho HK lại tới công việc gia đình con cái nên cũng lười vô blog viết luôn.Hôm nay con thì cũng lên đường, công việc cho HK cũng xong, mọi việc lại trở lại bình thường như mọi ngày...
    Vì tương đối rảnh nên Chi cũng muốn chia sẻ với các bạn vài điều! Thứ nhất là thời gian vừa rồi khi đưa con Chi xuống SG vô tình tối đó Đặng Thủy gọi...Chi ơi..đi xe mấy giờ vậy..hóa ra Thủy cũng xuống SG.
    Sáng hôm sau Bích Tường gọi...Chi ơi..Ta đang ngồi với Thùy nè, vậy là thêm một tên lớp B nữa.Đúng là không hẹn mà gặp...lại thêm T.Hùng xuống SG ăn tân gia nhà người quen, thế là rủ nhau nhập tiệc nhà N.Mân luôn. Giờ chót B.Tường bận nên không ghé được. Chi có quay một đoạn clip mời các bạn cùng xem ,điều đáng nói là lâu lắm Chi mới gặp lại Điệp lớp Chi, Điệp vẫn như ngày đi học và không thấy thay đổi nhiều, Chi cũng lần đầu tiên gặp Đông Phương luôn, nghe tên bạn đã lâu nhưng hôm nay mới gặp và nói chuyện. Hôm đó còn có cả Kim học D2 với Phi Anh, nhà Kim , P.Anh và Chi cùng một con đường, nhà Kim và Chi ở hai phía đầu, còn P.Anh ở giữa..nhưng ba năm cấp 3 có gặp nhau cũng lơ..vì lý do đơn giản là con trai phải hỏi con gái trước nếu không thì coi như không quen biết và như vậy sau HK tụi mình mới nói chuyện với nhau phải không P.Anh .


    Về lại BMT nghe tin Bá trở về nhà, có lẽ Chi cũng như các bạn đã hiểu! Có một phép nhiệm mầu nào cho Bá không...Chi thật khâm phục Bá,đến giờ này vẫn còn cười...một người có nghị lực phi thường!
    Nói về hai chữ Tình bạn có lẽ chúng ta đã thể hiện rất tốt điều này!
    Họp mặt HK sau 30 năm là điều thành công của chúng ta, nhưng giữ và tồn tại cho đến ngày nay không phải ai cũng làm được...Chi cũng dạo quanh rất nhiều trang Web. kể cả trước và sau khóa 76-79 nhưng càng xem càng thấy yêu quí các bạn...thấy tình bạn của chúng mình thật dễ thương, gắn bó và rất là học trò...biết nói thế nào nhỉ...một tình cảm chân thành và giản dị ! Có lẽ điều này khó ai có thể làm được như chúng mình !
    Các bạn ạ ! Như Chi đã nói...dù các bạn có bận rộn tới đâu hãy dừng tay lại một chút và nhớ về những người bạn của chúng ta nhé...một câu hỏi thăm thôi cũng làm ấm lòng cho bạn và cho cả chính mình phải không các bạn!

    Trả lờiXóa
  143. Chi không nghĩ như vậy đâu...Chi nghĩ P.Anh cứ cắm cúi bước cho mau tới trường lớp thôi ;) ;) ;) À..Phi Anh nhìn hình xem...Chi tức Như Mân dễ sợ..khi xem lại ..ủa sao NM cao hơn Chi...thì ra N.Mân nhón chân :bomb: :bomb: :bomb:

    Trả lờiXóa
  144. Originally posted by Phianh12D2:Tại hồi xưa con gái hay chảnh lắm,Nay còn chảnh không vậy? hởi Ph Anh và Chi?

    Trả lờiXóa
  145. Nay hết chảnh rồi chỉ lanh chanh thôi.

    Trả lờiXóa
  146. Phong nói Phương Mai lanh chanh hả...uhm....Chi cũng thấy vậy đó!

    Trả lờiXóa
  147. Phong mà dám đụng vô hai người này hả Phong!!! tiu đời Phong rồi, lo mà xóa comment đi chứ chiều tối PM về nữa là ông tiu thiệt đó !!!

    Trả lờiXóa
  148. Chiiiiiiiiiiiiiiiiii!:furious:

    Trả lờiXóa
  149. Con gì cắn hả Mai...:lol: :lol: :lol:

    Trả lờiXóa
  150. Con chí mén đó :lol:

    Trả lờiXóa
  151. Các bạn thân mến!
    Nhiều lúc Chi muốn chúng ta luôn có những câu chuyện vui và đùa giỡn với nhau cho thoải mái để quên đi những mệt mỏi, lo âu buồn phiền trong cuộc sống hàng ngày, nhưng có muốn cũng không được khi bạn bè đang lâm vào những tình cảnh hết sức đau khổ và tuyệt vọng thì chúng ta cũng không thể nào gượng cười nổi khi nhìn thấy như thế!
    Chi muốn đưa hình ảnh Bá lên đây cho các bạn ở xa cùng thấy để chúng ta cùng siết chặt tay nhau hơn nữa và cùng cảm nhận nỗi đau với bạn mình các bạn nhé!
    Tối qua Chi cùng các bạn ghé thăm Bá,Bá được đưa về nhà cho yên tĩnh và sạch sẽ, có lẽ điều này đã làm cho Bá khỏe hơn Chi nghe Yến nói như thế ! Chi chưa thấy người nào như Bá..hết cơn đau thì toe toét cười và đùa ngay, vừa gặp Chi là đã nói..Chi! sờ ngực Bá xem Bá vừa thấy Chi là tim Bá đập thình thịch...đâu để Chi xem.

    Các bạn lại ngồi chung quanh Bá và chụp hình cho Bá vui.


    Cười như thế nhưng chỉ lát sau là cơn đau lại ập đến, các bạn đều im và chết lặng khi nghe Bá cứ lẩm bẩm câu...rồi, tới giờ rồi!
    Nhìn Bá đau đớn thở dốc từng cơn có lẽ nếu ai có mặt ở đó chắc không cầm lòng được và sẽ nghĩ như Chi...chắc cũng sắp tới lúc chia tay với bạn thôi!
    Khi cơn đau đang hành hạ Bá cuống lên và nói Nguyệt Nga chích tiếp mũi thuốc giảm đau khác, có lẽ Bá không chịu nổi cơn đau kế tiếp nữa rồi.
    Đang đau như vậy , khi thấy Nga chích thuốc Bá cũng ráng nói một câu...nhìn thấy Nga chích là Bá bớt đau liền! Thật không biết có cười nổi không nữa với anh chàng này.
    Điều Chi muốn nói thêm là hôm qua anh Nhật Vĩnh ông xã của Tố Hợp cũng tới thăm, thấy Bá như vậy trưa nay anh lại gọi Chi nhờ nói với Yến là anh đem bột sừng tê giác tới cho Bá, Chi nghe mà cảm động vô cùng.
    Thay mặt các bạn Chi cám ơn anh Vĩnh thật nhiều vì Chi cũng nghe anh giúp cho Ánh vợ Châu như vậy .
    Đêm cũng khuya , các bạn lần lượt ra về Chi, Nga , Mai và T.Thành ở lại sau , khi thấy mũi thuốc giảm đau có tác dụng và Bá thiếp đi thì tụi Chi cũng về luôn.
    Các bạn cũng dặn nhau là mai ghé thăm Bá nữa vì như lời Yến nói...Bá nằm nhưng mắt cứ nhìn ra phía ngoài đường nếu không thấy ai tới lại nhắc và buồn.
    Chúng ta cùng cầu nguyện cho bạn mình các bạn nhé!

    Trả lờiXóa
  152. Bá thật hạnh phúc khi có rất nhiều bạn bè lúc nào cũng quây quanh, trong đó còn có anh Hùng 'thương bệnh binh' nữa chứ, thật hạnh phúc.Bá ơi, cố lên nhé, bạn bè luôn ở bên bạn đó.

    Trả lờiXóa
  153. Trong gần 1 tháng qua, dù ở Phi trường, "động thiên thai" ... LL cũng gọi vài ngày gọi nói chuyện vơi Bá, Yên, Tân (chưa có cơ hội nói với câu Út công tử cuả Bá)Đêm qua LL "đi hoang" vưa vê tơi nhà la gọi cho Bá ngay để hỏi thăm sức khỏe ...đâu dây bên kia "nói đi X, Bá OK mà" ...nhưng LL phải :bye:Bây giơ coi clip và hình mới thấy được dung nhan và sư chăm sóc chu đáo của vơ con Bá. Cám ơn tình bạn trân quý mà chúng ta đã và đang dành cho nhau!:up: :yes:

    Trả lờiXóa
  154. Chào cả nhàHồi tối đi nhậu ,giờ này mới mở mắt,xem hình thấy quen hết ,riêng Bá lại không nhận ra ,chúc Bá mau bình phục,nhìn cảnh Bá lại nghĩ tới mình ,chắc phải bớt nhậu

    Trả lờiXóa
  155. Các bạn thân mến!
    Bạn Thanh Nga D1 có gửi cho Hòa một tấm hình về Lễ Hằng Thuận của con gái bạn.

    Thiệt tình từ hồi nào đến chừ Hòa cũng chưa biết Lễ Hằng Thuận là như thế nào. Hòa có nói Nga giải thích thêm và Nga đã gửi cho Hòa comment như sau:

    "Hòa ơi Hằng Thuận nghĩa là luôn luôn hòa thuận cũng là lễ cưới đó mà ỏ đây thầy dạy vợ chồng phải hòa thuận và tôn trọng lẫn nhau có 5 điều chồng đối với vợ là
    -Khi vợ đi xa chồng phải đưa và về đón thật niềm nở
    -Chung thủy ko được hai vợ
    -Khi đau ốm phải chăm sóc chu đáo tận tình
    -khi vợ cần sắm sửa phải vui vẻ ủng hộ
    -tài chính gia đình phải tin tưởng giao vợ quản lý
    Hòa thấy đã ko
    Nhưng vợ cũng có 5 điều như vậy chỉ khác ở điều 4 là
    -Vợ phải đi ngủ sau chồng kiểm tra con cái cửa nẽo an toàn rồi mới được ngủ
    Thầy còn dạy mình nhiều điều hay nữa nên Nga thích đi chùa lắm "


    Hôm qua Nga lại tặng Hòa video clip về Lễ Hằng Thuận này

    Hòa cũng chợt nhớ trước đây có lần vào Blog bạn Bùi Thiện Dũng 6,7,8/1 THTH BMT Hòa cũng tình cờ nhìn thấy những bức ảnh về Lễ Hằng Thuận của con bạn Nguyễn Khắc Bản (bạn của Thiện Dũng)ở Chùa Phổ Minh.

    Và một vài chú thích thêm của bạn Dũng:
    "...Lễ Hằng Thuận tại chùa với cách tổ chức đúng uy nghi, đạo vị, ẩn chứa nhiều ý nghĩa tinh thần, khiến cho cô dâu, chú rể an tâm khi đón nhận sự ban phúc của trên Tam Bảo và họ hàng, thân hữu. Lễ Hằng Thuận là cầu nối giữa Đạo với đời, thể hiện sự trọn vẹn của một sự đồng hành để xây dựng một xã hội tốt đẹp.

    ...Trong hương trầm ngào ngạt, giữa không gian tịch mặc, những lời răn dạy của đức Phật được nhắc lại, lời hứa và phát nguyện của đôi tân nhân trước Phật đài được khắc ghi mãi trong tâm khảm họ. Ngày nay, rất nhiều các bạn trẻ, khi lập gia đình đều mong muốn làm sao để vợ, chồng luôn đồng hành cũng mình, cùng nhau tiến lên về bến bờ tốt đẹp. Và, lễ Hằng Thuận cũng là sự lựa chọn một cách tự nguyện....
    ....Một trong những lời nguyện của đôi tân lang tân nương đã quỳ trước bàn Phật, dâng lên ngôi Tam Bảo nhân ngày cưới của mình như sau:
    “ Nguyện cùng nhau sống đời sống hằng ngày sao cho xứng đáng với đạo đức, với kỳ vọng của tổ tiên và nòi giống. Nguyện nương vào nhau, xây dựng cho nhau bằng tình thương, sự tin cậy, sự hiểu biết và lòng kiên nhẫn. Nguyện thường tự nhắc nhở rằng sự trách móc hờn giận và lý luận chỉ làm hao tổn hòa khí và không giải quyết được gì, chỉ có sự hiểu biết và lòng tin cậy mới có thể bồi đắp hạnh phúc. Và nguyện dồn hết tâm lực và phương tiện để xây dựng cho thế hệ con cháu trong tương lai.”


    Đây cũng là một nét đẹp văn hóa trong việc tổ chức Đám cưới của các gia đình theo Đạo Phật phải không các bạn.
    Thân ái!
    Đặng Hòa

    Trả lờiXóa
  156. Hòa ơi, đổi cái tên video clip thành Lễ Hằng Thuận đi.

    Trả lờiXóa
  157. Luôn luôn bờm chớ thỉnh thoảng gì

    Trả lờiXóa
  158. Đổi rùi đó Phi Anh ơi!Cám ơn Phi Anh nhen. Hòa coi lại thấy mình chú thích nhầm chỗ nên thay vì hiện Lễ Hằng Thuận lên thì nó lại hiện dòng chữ như Phi Anh thấy đó. (Đúng là thi thoảng cũng bị ...bờm)Ở Vũng Tàu có Lễ Hằng Thuận này không Phi Anh?

    Trả lờiXóa
  159. Tư tưởng lớn bao giờ chẳng gặp nhau!

    Trả lờiXóa
  160. Vậy à? Sao Phong rành thế!

    Trả lờiXóa
  161. Hòa post bài Nhậu mà không đưa hình ảnh minh họa thì thiếu sót đó...

    Trả lờiXóa
  162. Các bạn thân mến!Hòa đọc được bài viết về Kiếp ăn nhậu trong Blog của bạn Nguyễn Văn Sáng. Bài này Sáng viết cuối năm 2009. Hòa thấy thú vị vì cách đặt vấn đề và lối viết rất thật nếu không muốn nói là hơi thẳng thừng của Sáng.Hòa chôm chỉa ra đây để các bạn cùng đọc và hết sức "thông cảm" cho các bậc tu mi nam tử thời hiện đại vì phải thay "miếng trầu" ngày xửa ngày xưa bằng "li bia li rượu là đầu câu chuyện" Thế mới biết: "Đoạn trường ai có qua cầu mới hay..." "KIẾP ĂN NHẬUSaturday, 20. August, 11:05Ăn nhậu từ A-ZĂn nhậu hiện đang là một vấn nạn của xã hội, ở nước ta hầu như làm nghề nào cũng phải dính tới nhậu, người xưa nói miếng trầu là đầu câu chuyện nhưng ngày nay người ta coi li bia li rượu là đầu câu chuyện. Ngoài chuyện buồn nhậu, vui nhậu, hiếu hỉ nhậu đến việc rửa chức rửa xe thậm chí rửa cái áo mới mua cũng nhậu.Riêng nghề xây dựng việc ăn nhậu xem ra còn hoành tráng hơn, không phải vì là nghệ sỹ nên phải làm ít ve để tìm cảm hứng sáng sáng tác, việc đó xem ra xưa lắm rồi. Ngày nay người ta nhậu là để tìm quan hệ, nói tóm lại là để kiếm việc làm, bởi vì khi giao công trình người ta không đòi hỏi năng lực cty anh phải hoành tráng, vấn đề ở chỗ anh chi bao nhiêu phần trăm hoa hồng...những việc như vậy tất phải ra quán nhậu .Sau đó hàng loạt công đoạn từ sơ phác, sơ bộ, thiết kế chi tiết đến thẩm tra thẩm định ...đều phải giải quyết trên bàn nhậu, nhậu càng hăng thì tâm hồn càng thăng hoa,cởi mở và mọi khúc mắc về kỹ thuật, mỹ thuật càng dễ được thông qua. Đó mới chỉ là giai đoạn thiết kế, gà nào muốn dính qua thi công thì đoạn trường còn phải kinh qua nhiều độ nhậu mà mức độ còn khủng khiếp hơn gấp nhiều lần.Kể ra các bạn nữ nếu theo nghề xây dựng thì có vẻ hơi bị thiệt thòi, nhiều lúc cũng muốn được việc các chị cũng thử xâm mình đi nhậu với chúng nó một lần xem sao, bia rượu uống vào cứ như là uống thuốc độc nhưng rồi cũng cứ ráng, mới đầu chúng nó còn lịch sự, ít ve vào chẳng nể nam nữ gì ráo, bao nhiêu chuyện tầm bậy trên đời chúng nó tuôn ra cho bằng hết, chưa nói nhậu xong chúng nó còn kéo đi tăng 2 tăng 3 chẳng lẽ mình cũng đi theo? thôi thì chấp nhận về cơ quan làm công việc quản lí gì đó sống qua ngày còn hơn theo chúng nó đi nhậu có ngày mất chồng.Nhậu riết thành ra thói quen, người ta nói thói quen ban đầu chỉ là sợi tơ nhện ,lâu ngày trở thành dây thừng dây xích. Nhiều bữa không có độ gì ,buồn trong người xách xe ra -vợ hỏi đi đâu?- anh đi liên hệ có độ thiết kế này lớn lắm, thực ra xách xe ra quán đầu đường alo thằng bạn nhậu tới nhâm nhi ngoài đó. Bình thường thì im như thóc, làm ít ve vào ba hoa đủ thứ chuyện,từ chuyện trong nước đến chuyện thế giới chuyện gì cũng thông thuộc, trong khi thực tế có vài chuyện lặt vặt trong nhà giải quyết cũng không xong.Nhậu riết con vợ nó phát chán, chồng gì mà suốt ngày say xỉn, bài vở thì không thuộc, cứ là lên bờ xuống ruộng miết chịu không nổi. Biết vậy nên thỉnh thoảng cũng trốn nhậu bằng cách 4-5 g tắt cái alo đi để mà ăn uống bồi dưỡng, để trả bài cho thuộc chứ không hạnh phúc gia đình có ngày tan vỡ.Thế nhưng trốn được ít ngày lên cơ quan mấy thằng bạn nhậu nó chửi nào là thằng sợ chết, sợ vợ...Than ôi là kiếp ăn nhậuSaigon mùa ăn nhậu tháng 12-2009."

    Trả lờiXóa
  163. Than thở gì thế Mai...đây là chuyện dài nhiều tập nói không bao giờ hết...
    Bạn bè lâu ngày gặp nhau tay bắt mặt mừng: nhậu !
    Ma chay, cưới hỏi giỗ chạp: nhậu!
    Có chuyện vui: nhậu!
    Gặp chuyện buồn: nhậu!
    Hết giờ làm việc đồng nghiệp cùng nhau thư giãn: nhậu!
    Ra ngoài đi công tác rồi “giao lưu”, “kết nghĩa: nhậu!
    Có khách đến nhà: nhậu !
    Rồi còn nhậu để thăng tiến nữa chứ ! Bó tay!

    Trả lờiXóa
  164. Originally posted by Phuongmai12C1:Đôi lúc nghĩ cũng buồn,người Việt mình giờ lạm dụng chuyện ăn nhậu nhiều quá!Vấn nạn này đến bao giờ Nhà nước mới giải quyết được nhỉ?Một câu nói không phải của người Việt Nam :)

    Trả lờiXóa
  165. Đôi lúc nghĩ cũng buồn,người Việt mình giờ lạm dụng chuyện ăn nhậu nhiều quá!Vấn nạn này đến bao giờ Nhà nước mới giải quyết được nhỉ?

    Trả lờiXóa
  166. Originally posted by Ltphong:Một câu nói không phải của người Việt Nam "...Không phải của người VN" , mà lưu loát tiếng Việt như thế thì LL hoan hô bằng cả tay lẫn chân :up: :yes: "thần gió" ui! LL muôn nói ...:wine: :beer: từ lâu mà sợ ... :bomb:.Hôm qua LL nói ít mà PM hiểu nhiều :cool: Cám ơn PM nhé

    Trả lờiXóa
  167. Bạn cứ thử nghĩ xem có một người con gái nào chưa một lần lên xe hoa mà từ chối lời mời của một người đàn ông "nhậu" không? :p

    Trả lờiXóa
  168. Có ....tui !Chỉ nhận lời đi uống cafe thôi,ko đi nhậu

    Trả lờiXóa
  169. người con gái nào chưa một lần lên xe hoaBà không được mời rồi :)

    Trả lờiXóa
  170. Người VN hay mời ăn uống nhậu là để xã giao chứ không bắt buộc người được mời phải thực hiện lời mời một cách triệt để.

    Trả lờiXóa
  171. Originally posted by Ltphong:người con gái nào chưa một lần lên xe hoa Thế thì có tui đây... :lol:

    Trả lờiXóa
  172. "Thần gió" ui,LL không quen ăn sáng, nên tối ăn môt bữa thịnh soạn la đủ no tới hôm sau!Không biết thưởng thức cà phê mà chỉ kêu chai nước lọc là... dzui rồi :cool:

    Trả lờiXóa
  173. Vậy thì tui mời ăn sáng, uống cafe xong rồi nhậu giao lưu ? :)

    Trả lờiXóa
  174. saigon mùa ăn nhậu tháng 12/2009...trong tự điển ăn nhậu gọi mùa cuối năm là mùa ăn nhậu ,kể từ noel về đến tông kết liên hoan cuối năm ,cũng là mùa cưới hỏi...sau đó là tết ta ,khai trương năm mới ..nhưng mà thôi các bác đừng có bình loạn về đề tài ăn nhậu nữa ,đài phát thanh này tui nghe trong nhà hàng ngày "biết rồi khổ lắm nói mãi"

    Trả lờiXóa
  175. Saigon mùa ăn nhậu tháng 12-2009." [/B][/quote]Câu này không có trong từ điển tiêng ViệtOriginally posted by Ltphong:Originally posted by Phuongmai12C1:Đôi lúc nghĩ cũng buồn,người Việt mình giờ lạm dụng chuyện ăn nhậu nhiều quá!Vấn nạn này đến bao giờ Nhà nước mới giải quyết được nhỉ?Một câu nói không phải của người Việt Nam :) Câu này chỉ có ở người Việt cổOriginally posted by Ltphong:Người VN hay mời ăn uống nhậu là để xã giao chứ không bắt buộc người được mời phải thực hiện lời mời một cách triệt để. Câu này luôn ở trang đầu và luôn được in đậm cho dễ nhớ dễ thuộc

    Trả lờiXóa
  176. Các bạn thân mến!Sáng nay, Yên điện cho Hòa nói là tình cờ có gặp Cô Phạm Thị Mười trước đây là giáo viên Quốc văn Trường THTH BMT (Cô Mười là vợ của Thầy Dương Quang Định là giáo viên dạy Hóa THTH BMT và Trường cấp III BMT,Thầy đã mất ở Mỹ năm 2008) và chị Nguyễn Thị Ngọc Liên (cựu học sinh THTH BMT NK 65-72) ở Quán cafe Văn. Chị Liên là bạn của chị Hiền, chị của Yên. Ngồi nói chuyện, Cô Mười có nhắc đến Thầy Nguyễn Đình Liễn (trước đây là Tổng giám thị Trường THTH BMT) vì Thầy Liễn có biết chuyện Bá đang bị bệnh nặng và đã gửi tiền ủng hộ cho bạn cách đây vài ngày. Cô Mười và chị Liên cũng đang tìm và muốn đến thăm Bá nhưng chưa biết phải liên lạc như thế nào thì tình cờ gặp Yên, Thủy ở quán cafe. Theo như Cô Mười thì đây đúng cơ duyên thật! Uống cafe xong, Cô Mười, chị Liên, Yên, Đặng Thủy và Tiến Thành đã đến nhà thăm Bá.Do sáng nay Hòa phải chở anh Hùng ra Bệnh viện YHCT nên không ghé quán cafe được. Tranh thủ lúc anh Hùng đang châm cứu và xung điện Hòa chạy vội đến nhà Bá vừa để thăm Bá vừa để gặp Cô Mười vì đã quá lâu Hòa chưa gặp lại Cô. Hòa không học Cô và Thầy Định nhưng cũng có biết mặt hai Thầy Cô khi đang học lớp 6,7,8/2 THTH BMT NK 72-75. (Nghe Rô nói Thầy Định có dạy khóa 76-79 và rất thân với lớp D4.)Đến nhà Bá gặp Chi và hai người phụ nữ đang ngồi trên ghế salon. Hòa cũng hơi ngờ ngợ không biết một trong hai có phải là Cô Mười không vì nghĩ thời gian cũng mấy chục năm rồi chắc Cô cũng có nhiều thay đổi hay chí ít là cũng già đi một chút. Vậy mà Hòa thật bất ngờ khi Cô vẫn rất trẻ trung không khác gì hồi còn ở Trường THTH BMT cả. Hòa cũng nghe nói các Thầy Cô thời đó giờ gặp lại ai cũng trẻ trung cả. Thế mới lạ!Mấy hôm trước gặp Bá thấy Bá vẫn còn tươi tỉnh và khi chưa lên cơn đau thì vẫn còn cười và trêu chọc các bạn nhưng sáng nay trông Bá khác hẳn. Thần sắc rất kém. Bá đang nằm trên võng thở dốc và rên hừ hừ vì cơn đau hành hạ. Hòa thấy xót lòng quá khi nhìn thấy bạn mình như vậy mà không biết phải làm gì! Cũng do đau quá nên Bá cứ liên tục gọi em Yến kêu người đến tiêm thuốc giảm đau. Em Yến thật tội không biết phải làm thế nào vì thuốc không thể tiêm quá nhiều lần trong một ngày được. Nhưng rồi nhìn thấy Bá không chịu đựng nổi cơn đau, Yến cũng đành phải gọi y tá đến.Ngồi chơi một hồi thì Nguyệt Nga và Hà bạn Nga ở Đăk Mil cũng ghé thăm. Trước khi ra về Cô Mười có gửi cho Yến một số tiền để lo thuốc thang cho Bá. Hòa được biết Cô Mười đã từ Mỹ về VN định cư cũng khá lâu. Hiện Cô đang ở SG. Về BMT Cô ở nhà của Cô Linh Nga Niê Kđăm số 65A Thăng Long. Nếu có điều kiện các bạn có thể đến địa chỉ trên để thăm Cô và thắp nhang cho Thầy Định nhen. Cô Mười hiện đang có hợp đồng dạy Tiếng Anh cho một trường ở BMT. Cô vẫn đi đi về về từ SG đến BMT và các tỉnh khác. Hòa cũng nghe nói Cô Mười sáng tác thơ văn rất nhiều và những sáng tác của Cô được đăng trên trang Web của Hội Ái hữu THBMT, trang Web của các anh chị THTH BMT niên khóa 65-72, 68-75 với bút danh là Hướng Dương. Các bạn yêu thích thơ văn nhớ tìm đọc những sáng tác của Cô Mười trên các trang Web đó nhen.Hòa cũng tranh thủ giới thiệu về trang Blog của Hội khóa 76-79 cho Cô và chị Liên. Hi vọng Hội khóa chúng ta lại có thêm mối liên kết mới với Cô và các anh chị THTH BMT NK 65-72, 68-75.Thân ái!Đặng Hòa(Từ trái qua: Chi, Thủy, Cô Mười, chị Liên, Yên) Thanh Xuân thân mến!Thay mặt cho gia đình bạn Trần Đình Bá và các bạn Hội khóa 76-79, Hòa xin nhờ Thanh Xuân chuyển lời cám ơn chân thành của gia đình Bá và các bạn Hội khóa đến Thầy Nguyễn Đình Liễn, Cô Phạm Thị Mười, chị Nguyễn Thị Ngọc Liên và các Thầy Cô, các anh chị trong Hội Ái Hữu THBMT. Thời gian qua bạn Bá và một số bạn HK đã nhận được sự quan tâm ủng hộ và chia sẻ rất nhiều từ quý Thầy Cô và các anh chị của Hội Ái Hữu. Tấm lòng và tình thương yêu của Thầy Cô và các anh chị sẽ là nguồn động viên rất lớn cho các bạn HK 76-79 nói chung và gia đình bạn Bá nói riêng. Một lần nữa xin chân thành cám ơn và kính chúc sức khỏe quý Thầy Cô và các anh chị.Thay mặt các bạn Hội khóa 76-79Đặng Hòa

    Trả lờiXóa
  177. Các bạn thân mến!Hòa xin mời tất cả các bạn cùng đọc Thư Cô Phạm Thị Mười gửi qua mail cho Hòa tối hôm qua sau khi Cô đọc comment Hòa viết ở trên về cuộc gặp gỡ "cơ duyên" giữa Cô và bạn Trần Đình Bá. THƯ CÔ MƯỜI:22:24:00, Chủ nhật, 21 tháng 8 2011Re: Comment trên Blog Hội khóa 76-79Chào các em HS Hội Khoá 76-79.Cô rất cảm kích về tình cảm của các em HS THBMT dành cho Cô giáo "mồ côi mồ cút" ni.Theo cô, tất cả những cuộc gặp gỡ trên đời này đều do cơ duyên mà có. Sớm muộn không thành vấn đề. Cô luôn luôn mở rộng vòng tay để ôm các em vào lòng và các em cũng vậy, phải không?Tối hôm qua Thầy Liễn có nói với cô: "Không luyến tiếc quá khứ, không lo vớ vẩn về tương lai.Sống ở thì hiện tại và sống lành mạnh, thoải mái, mới không héo úa tàn tạ". Thầy Liễn, cô Thủy vừa là ân nhân của cô, vừa là người anh người chị mẫu mực khả kính của cô nữa.Các em HS 68-75 gọi cô là "Người của công chúng", cô không lẻ loi vì luôn có bạn bè và HS chia sẻ vui buồn. Chỉ cần là cựu HS THBMT, có học cô hay học Thầy đều TỬ TẾ với cô.Sáng CN 21/8 Ngọc Liên mua trái cây đến thắp nhang cho Thầy Định xong, mời cô đi uống cafe ở quán Văn (PTĐạt). Đến đó tình cờ gặp các em và cô ngỏ ý muốn đi thăm Bá . Khi cô nắm tay và xoa chân cho Bá. Bá nhận ra cô và nói: "Cô ơi em đau quá! Chỗ nào cũng đau." thì cô không cầm được nước mắt (như tấm hình số 4 mà Kim Chi mới gởi cho cô sáng nay).Tối nay cô thao thức mãi, nước mắt cứ tươm ra ...và rồi cô dậy mở mail thì thấy thư của Hoà. Có một cái gì như " thần giao cách cảm "giữa Cô và các em HS lớn tuổi ở khắp năm châu bốn bể.Các em cứ trêu cô "Trẻ mãi không chịu già". Ừ! đúng rồi! Có các em trẻ trung ở bên cạnh, "rủ rê" cô đi uống cafe cafáo, hát hò , đùa giỡn như thế này thì Cô làm-răng-mà-già được.OK, cô sẽ gởi vài bài thơ " con cóc " cho blog HK76-79 nhé.Chào thân ái.Cô Mười." Cô Mười kính mến!Em rất vui và xúc động khi nhận được mail hồi âm của Cô về comment em viết trên Blog Hội khóa nhân cuộc gặp rất "cơ duyên" giữa Cô và bạn Trần Đình Bá.Tấm lòng và tình cảm của Cô dành cho gia đình bạn Bá và cho tất cả những cựu học sinh THTH BMT cũng như những cựu học sinh 76-79 chúng em thật là đáng trân trọng và quý giá biết bao!Giờ đây chúng em lại có thêm một người Cô, một người bạn có thể chia sẻ với chúng em mọi niềm vui, nỗi buồn và quan trọng hơn là có thể chỉ cho chúng em biết cách để "trẻ mãi không chịu già"Cô ơi!Em rất tâm đắc với câu mà Thầy Liễn đã nói với Cô:"Không luyến tiếc quá khứ, không lo vớ vẩn về tương lai. Sống ở thì hiện tại và sống lành mạnh, thoải mái, mới không héo úa tàn tạ" và sẽ cố gắng để cuộc sống của mình không bị "héo úa tàn tạ" như lời Thầy dạy.Em cũng hi vọng một ngày không xa Cô sẽ có avatar trên Blog Hội khóa để chúng em có thể trực tiếp trao đổi và trò chuyện với Cô cũng như được đọc những bài văn, bài thơ của Cô trên Blog.Em kính chúc Cô sức khỏe, luôn vui vẻ và mãi tươi trẻ.Học trò của CôĐặng Hòa

    Trả lờiXóa
  178. Chào Đặng Hòa Cảm ơn ĐH đã post thư của Cô Mười cho các bạn cùng đọc. T rất mừng vì đến bây giờ đã biết được thông tin về Cô kể từ năm 1975. Cô Mười là Cô giáo chủ nhiệm lớp Tươi và Văn Yên ( lớp 7/6-8/6). ĐH cho T biết email của cô để T liên lạc nhé.

    Trả lờiXóa
  179. Tập họp hết lũ hoc trò 72-75 THTHBMT mà mình biết nha Đăng Hòa.Thứ nhất là chào và thăm hỏi cô,thăp nhang cho Thầy ĐịnhThứ hai là cảm ơn Cô về tấm lòng và tình cảm của Cô đối với ban Bá,thật là đáng trân trọng và học tập biết bao.Thứ ba là cũng để " ngắm dung nhan trẻ mãi không chịu già" của Cô,trải qua bao biến cố , bao thăng trầm ... đến giờ này sao Cô vẫn còn "mướt" như vậy?!Vụ này ĐHòa kết hợp với Trần Tươi làm là OK :yes: :yes: :yes:

    Trả lờiXóa
  180. Tập hợp địa điểm nào vậy Lộc ?

    Trả lờiXóa
  181. Vụ này để Trưởng,Phó ban Trần Tươi - Đặng Hòa quyết địnhNhận được lệnh tập họp là OK liền.

    Trả lờiXóa
  182. Ý kiến của Lộc hay đấy, PToan oke trước nhé! Ngày ấy mình học 6/6 cùng bạn Tươi, thật xúc động khi biết tình cảm cô Mười đã dành cho hội khóa chchng ta"Nếu có yêu tôi, thì hãy đến với tôi bây giờ" nhé!

    Trả lờiXóa
  183. Vậy trưởng ban ăn chơi là Đặng Hòa và phó ban là Bá Lộc mới đúng chứ!

    Trả lờiXóa
  184. Originally posted by Kimchi12B:Vậy trưởng ban ăn chơi là Đặng Hòa và phó ban là Bá Lộc mới đúng chứ! Không hiểu? nghĩ nát đầu cũng không hiểuCác bạn thì nghĩ sao? :cry: :cry: :cry:

    Trả lờiXóa
  185. Mời các bạn xem clip chú ếch con do bé Hương Trà hát trong chương trình nhạc hội Zecchino d'Oro_Ý.

    Trả lờiXóa
  186. Ở những nước văn minh, họ khai triển tài năng con nít từ nhỏ. Từ bé là đã học âm nhạc tuỳ theo sở thích: hát, đàn, trống, kèn...Thây/Cô giáo có rất nhiều kiên nhẫn với các em. Ngoài ra còn được học thể thao , hội họa, gia chánhNếu em nào có "biệt tài", thì sẽ được giới thiệu tơi trường chuyên môn. Quá đầy đủ và sung sướng, nhưng đa số các em hiện nay bị rời vao tình trạng "ghiền" chat trên vi tính và games :cry: Cô ca sĩ "tý hon" Hương Trà có giọng ca và tài diễn xuất rất thu hút khán giả :yes:

    Trả lờiXóa
  187. Ca sĩ chính hát dễ thương quá. P nhìn nhóm phụ họa thấy bé nào hát nhìn cũng có vẻ đam mê. Bài này được hòa âm lại nghe hay nữa. Túm lại là tui coi tới mấy lần lận.

    Trả lờiXóa
  188. Mời các bạn xem màn biểu diễn đầy sáng tạo của đoàn múa Pilobolus.
    Đoàn được thành lập từ năm 1971, đã trình diễn khắp nơi trên thế giới và đoạt nhiều giải thưởng lớn.

    [youtube http://www.youtube.com/watch?v=pWtIJh5guSI&version=3&hl=vi_VN]

    Trả lờiXóa
  189. Originally posted by chuotmickey:Ca sĩ chính hát dễ thương quá. P nhìn nhóm phụ họa thấy bé nào hát nhìn cũng có vẻ đam mê. Bài này được hòa âm lại nghe hay nữa. Túm lại là tui coi tới mấy lần lận. Hi Mickey.Dẫn thêm nguồn từ 24H cho Mickey và các bạn biết về ca sĩ nhí Hương Trà nhé." Đây là clip được ghi lại trong chương trình Zecchino d'Oro do Cino Tortorella vào cuối năm 2003. Cô ca sĩ nhí gốc Việt Hương Trà đã khiến cả hội trường như nóng lên với giọng ca trong vắt, nhí nhảnh và sự hóm hỉnh, tự tin trong cách biểu diễn.Mặc dù bài hát này đã được thể hiện cách đây 8 năm nhưng gần đây, cư dân mạng Việt Nam mới phát hiện ra, chuyền tay nhau nghe và đã tạo nên một cơn sốt "Chú ếch con" Hương Trà nhí nhảnh với giọng ca trong veo của hai thứ tiếng Ý và Việt. "

    Trả lờiXóa
  190. Mấy clip các bạn post lên hay quá !Cảm ơ PA và Yên ( bắt chước CP )

    Trả lờiXóa
  191. CP tui đây cũng coi tới mấy lần. Mà cái clip của Yên post lên cũng rất hay.Cảm ơn PA và Yên.CP

    Trả lờiXóa
  192. Originally posted by chuotmickey:Túm lại là tui coi tới mấy lần lận. Originally posted by ChiPheoC3:Cảm ơn PA và Yên.Originally posted by hoanghai59pro:Cảm ơ PA và Yên ( bắt chước CP )PA thì coi cái clip chú ếch con từ tháng 5/11 đến bây giờ kg ít hơn 10 lần.

    Trả lờiXóa
  193. Các bạn thân mến!Thật tình cờ và trùng hợp vì trong ngày hôm qua lại có một bài viết mới của một bạn trong Hội khóa được post trên Blog cá nhân. Bài viết là cảm xúc của người học trò sau 40 năm gặp lại Cô giáo chủ nhiệm 7,8/6 THTH BMT của mình.Rứa nên tiện thể, Hòa lại mời các bạn cùng chia sẻ tiếp tâm sự của người học trò này nhen.CÔ MƯỜIThế mà đã 40 năm, kể từ ngày mình vào học trường Trung học tổng hợp BMT và được cô Phạm Thị Mười chủ nhiệm hai năm (lớp 7/6 và 8/6). Rất vui khi Cô nhận ra mình ngay trong buổi dã ngoại ở Buôn Kô Thôn trưa 23-8 vừa rồi. Mình học bình thường, nhờ có nét đặc biệt là hai anh em sinh đôi học cùng lớp, và ngoan hiền nên cô dễ nhớ ấy chứ!(Lớp 7/6 THTH BMT Năm học 1973-1974)Ngày ấy môn văn gồm hai phần Kim văn và Cổ văn. Mộn văn được học hẳn do một giáo viên giảng dạy làm mình thật ngỡ ngàng và vui thích, được khám phá thế giới văn chương mà đã từ lâu được người đời ca ngợi mà mình không được hiểu biết. Ngày ấy cô dạy rất nhiều nào tục ngữ, ca dao, Tự lực văn đoàn, thơ mới, luật bằng trắc, thơ Đường… mà mình chẳng thể nào phân biệt được. Nhớ buổi thuyết trình tác phẩm Anh phải sống của Khái Hưng, lớp chia thành hai nhóm gồm bên hỏi bên trả lời thật vui và sống độngNhớ buổi học cuối tuần, cô nói mỗi bạn lấy một tờ giấy viết họ tên, cả nghề nghiệp và địa chỉ của bố mẹ, anh chị em, ước mơ sau này ra trường sẽ làm gì,.. Riêng hai mục sở thích và năng khiếu, các bạn cả lớp nhốn nháo hỏi cô vì chẳng ai phân biệt được hai từ này, mình thì cứ nhầm và lẫn lộn giữa hội hoạ, sỹ quan, nhạc, bác sỹ, kỹ sư, ... Cô nói khi nào các em ra trường và gặp lại cô, cô sẽ trả lại tờ giấy này. Đến giữa học kỳ I thì đất nước thống nhất. Môn văn đã trở nên xa lạ, không còn hấp dẫn với mình nữa. Nên mình vẫn luôn nhớ đến cô và đó là sự thật hiển nhiên.Ngày ấy mình thấy giáo viên rất tâm huyết với nghề và yêu thương học sinh bằng cả tấm lòng nên những bài giảng của cô chẳng phai mờ trong ký ức mỗi học sinh.Cuộc hội ngộ thật bất ngờ và vui vẻ. Bạn Yên đã chuẩn bi đầy đủ nhạc cụ và lời nhạc để mọi người liên hoan văn nghệ. Cái khoản cùng mê nhạc này đã làm cô trò chúng ta thật gần nhau thêm… Cô thật đẹp, tươi trẻ, một người chị đã làm mọi người thật hạnh phúc trong một gia đình lớn. Cô hát hay lắm, giọng vẫn cao vút, hát rõ và luyến láy như ca sỹ Hà Thanh vậy.Thầy Nam và thầy Nhạc mà mình rất kính trọng và yêu quý nay đã không còn, cô Mười về lại Buôn Ma Thuột như một phép màu để nhắc nhở luôn luôn có thầy cô bên cạnh dìu dắt mình trên đường đời. Hãy sống bằng tâm sáng để ta luôn hảnh diện với đời.Gia đình cô định cư ở Mỹ đã lâu. Thầy Định (phu quân của cô - một người thầy đáng kính và người chồng mẫu mực) đã mất, các con cô đã trưởng thành. Cô chọn về lại đất Bao Mến Thương (tuy thầy và cô đều sinh trưởng ở Huế), nơi mà thầy cô đã dâng tặng cả tuổi thanh xuân cho miền đất đỏ lắm bụi này. Ngày ngày cô vẫn đi dạy, đêm về nghiên cứu đạo Phật.Bốn mươi năm với biết bao đổi thay, dù chỉ còn lại trong ký ức nhưng những Kỷ niệm một thời để hôm nay mình có dịp chia sẻ cùng Cô và các bạn, với mình đã là niềm vui và niềm hạnh phúc vô cùng quý giá ....Và cô Mười của chúng tavề lại đất Ban Mênhư lá rụng về cộiđể được…chết nơi ra đời.8/2011 Phi Toàn Các bạn có thể vào link dưới đây để xem thêm hình cafe và dã ngoại nhenhttp://my.opera.com/Danghoa12B/albums/show.dml?id=8606102

    Trả lờiXóa
  194. Originally posted by Danghoa12B:Điệp “ búp bê”Hehe...Điệp có thêm một mỹ danh nữa rùi.Chúc mừng cô trò THTHBMT đã hội ngộ cùng nhau.PA là học trò THTHBMT nhưng chưa có duyên gặp cô...huhu, nhờ Đặng Hòa gửi lời thăm hỏi giúp PA đến cô Mười nha.

    Trả lờiXóa
  195. Ừ nhớ rồi ! sai chử xuốt .Dạ !nằm lộ mô rứa mạ ? thì rặc là Huế rồi há ?

    Trả lờiXóa
  196. Cảm ơn Đặng Hòa đã ghé thăm ! Cũng là gốc Huế nhưng trong bài viết có những từ, câu đã lâu không nghe lại bây giờ thấy lạ , ngồ ngộ . Mình sưu tầm lại các bạn chịu khó đọc để khi nghe mấy ôn và mấy O nói khỏi cần...thông dịch !

    Trả lờiXóa
  197. Sao Hòa không tự viết mà cứ bê nhà người ta đi vậy ..hay Hòa định học kiểu di dời của Thần Lũy đó !:eek:

    Trả lờiXóa
  198. Nhớ hồi nhỏ mẹ hay sai : Lấy cho tau cái chổi quét cươi ! :bomb: Dạ con không biết ? :cry: Tê tề :yikes:

    Trả lờiXóa
  199. Originally posted by phibaod3:Lấy cho tau cái chổi quét cươi ! Dạ con không biết ? Bị lai rồi Bảo ui !Như ri nì :Đem cho tau cấy chủi xuốt cươi !Dạ ! nằm lộ mô rứa mạ ? :eek:

    Trả lờiXóa
  200. Anh Hải ui!Hòa pó tay. com thôi. Tốt nhất là nẫu dzìa quê nẫu nói chuyện cho phẻ.Chi à!Dạo này Hòa chưa có "an cư" nên đâu có viết bài được. Chi chịu khó đọc mấy cái Hòa bưng bê đi. Khi mô anh Hùng xuất viện Hòa sẽ sản xuất bộ trường thiên tiểu thuyết Những ngày ở Bệnh viện...Chỉ sợ lúc đó Chi lại năn nỉ Hòa thôi đừng viết nữa vì Chi không có sức đâu mà đọc đó chứ. :awww:

    Trả lờiXóa